Bà Thiếm Của Tôi – Truyện Siêu Hay ( Update Chap 152 )

Phần 141 : Mỹ Nữ Và Mưu Đồ .

Sau một tiếng đồng hồ trong xe…Thanh Nhả trở nên nhu mì…giận hờn tan biến..hắn nói gì cũng gật đầu ngọai trừ cái câu ‘Đừng có nằm mơ’ …đâu lắc nguầy nguậy…khi hắn rù quến…

-“Hắc hắc…cái gì ‘đừng có nằm mơ’ chứ…đàn bà nói một đàng làm một nẻo…Nói không có nghĩa là 80 hoặc 90 phần trăm OK…hiểu quá mà…”Đức nghỉ bụng…khoái chí…Bây giờ nghỉ cách thuyết phục Đồng Giao…

Hắn đưa Thanh Nhả trở về Ủy ban..Để Chủ tịch Nhả sắp xếp mọi chuyện như đã bàn…Không quên hẹn nàng Trưa Ngày Mùng 1 Cùng với Đồng Giao đi lể chùa…rồi cùng nhau đi ăn cơm…Sau đó hắn trở lại huyện ủy… Ở Ủy ban thì giờ này chắc chắn sẻ bận rộn hơn nhiều…Nhưng ở huyện ủy rất yên tỉnh..Bên ngoài văn phòng của Bí Thư không còn ai đến báo cáo công tác…Cuối năm mà…Hôm nay 29 Tết rồi..Có chuyện gì cũng chờ sang năm mới…

Thư Ký của Đồng Giao xấp xỉ 50…Nhìn nét mặt biết ngày xưa chắc cũng một giai nhân…Tiếc là bây giờ thân hình rất mũm mĩm đồ sộ… thấy thịt nhiều hơn thấy người…thấy Chủ tịch Đức liền cười đon đã đón chào….Hắn đã mấy lần đến đây..mổi lần đều ưu tiên vượt qua những người khác…dĩ nhiên bà không thể coi nhẹ…Bà đã tìm hiểu qua…người nầy không phải là nhân vật tầm thường…Nếu có dịp thì nịnh bợ một chút.

-Chủ tịch Đức…Năm mới phát tài…Thăng quan tiến tước..Tiền vô như nước.Ha ha…

-Hoa Thư ký…Năm mới phát tài….Sức khỏe dồi dào…Vạn Sự hạnh thông….Chuyện tốt ào ào tới..ha ha

-“Ây ui…Ha Ha..Cám ơn..hy vọng được như vậy…Bí Thư đang chờ cậu…” Hoa Thư ký quay người đi đến văn phòng gỏ cửa nhè nhẹ…bên Trong có tiếng văng vẳng của Đồng Giao ‘ Vào đi ‘…

-“Chủ tịch Đức…xin mời…” Hoa mở cửa…đứng qua một bên..nhường lối…Đức bước vào…nét mặt nghiêm túc…Đồng Giao đang ngồi xem văn kiện…Ngẩn mặt nhìn lên…đầy khí thế của lảnh đạo…

-Tới rồi à…Ngồi đi….Cô Hoa..Hỏi Chủ tịch Đức uống gì..lấy cho cậu ta…Ừm..Chúng tôi có cuộc họp quan trọng …Không muốn bị quấy rầy…

-“Chai nước lọc được rồi…Cám ơn cô”…Không đợi Hoa hỏi…Đức đáp…

-“Được..có ngay…” Hoa quay người bước ra ngoài…nhanh chóng mang vào hai chai nước lọc…Để lên bàn…Mĩm cười..Quay lưng đi ra ngoài…khép cửa…

Cánh cửa vừa đóng..Hai người liền đứng lên..xáp lại ôm chầm lấy nhau…hai cặp môi dính vào nhau…

-“Ây..đau…em muốn giết người a…” Đức nhăn mặt…Sau một phút hôn say sưa… nhớ ‘tội’ tày trời…Tay nàng ngắt mạnh nơi eo hắn…

-“Cho anh bỏ cái thói dê xồm..” Đồng Giao ‘hằn hộc’…tay không ngừng hành hung…Đức ca không còn đường lựa chọn…đành phải phản pháo nhưng thay vì ngắt nhéo..hắn ôm nàng hôn khắp gương mặt đẹp….vòng xuống cổ..Tay luồn vào áo nàng sờ soạn…

Bàn tay hắn chạm lên da bụng…Đồng Giao như bị chạm trúng ‘tử huyệt’…’Công lực’ nơi bàn tay tiêu tán…’miển cưởng’ để bàn tay hắn du ngoạn trên cơ thể nàng…

-“Ừm…I miss you so much”…Thay vì nói ‘Anh nhớ em nhiều’…Đức ca khoe khoang tiếng Mẻo của mình…tuy là đồng nghĩa nhưng hắn cãm thấy ít ‘lá cãi’ hơn nhiều…Hơn nửa..phần lớn là vì ‘thời thượng’…Ngày nay đàn ông con trai biết vài trăm câu để xã giao…cua gái rất là oai đấy…Du khách đến Việt nam ngày càng nhiều….Ngộ nhở đang đi với bạn gái…người nước ngoài dùng tiếng Mẻo hỏi đường hay gì gì đó mà mặt bư ra thì thật là hổ thẹn…

Đồng Giao chẳng cần hắn nói tiếng Mẻo,tiếng Tây hay tiếng Hoa…nghe hắn nói..chẳng khác như uống nước đường..lòng ngọt ngào…Giờ nầy trong lòng chỉ biết ’bao nhiêu thương nhớ vơi đầy anh trở về thăm em…Bao lần ngồi thâu đêm nghe mùa Xuân vừa đến…’ tâm hồn nàng chơi vơi mê muội..Hơn nửa với bàn tay của hắn du hành trên cơ thể…dục tình bùng phát…người nàng nuổn ra…gục đầu vào ngực hắn…mong đợi…

Hắn dưa tay cởi móc váy…Theo phản xạ,nàng ngăn lại…mắt nhìn ra cửa…

-“Không sao đâu..cửa khóa rồi…”Môi hắn khóa môi nàng…Đồng Giao vùng vằng..rồi cũng nới lõng tay….Không cản hắn nửa..Chiếc váy rơi xuống để lộ hai đùi thon dài trắng…Hắn ngồi xuống..chiếc quần lót ren màu đen cũng được kéo xuống quá đầu gối..Nàng co chân…kéo hẳn ra ngoài…Ghì đầu tóc hắn sát vào…Nơi đó đã ướt đẩm…Đồng Giao chẳng còn biết trời đất gì nửa..hình tượng của nàng bị hắn hủy hoại hết rồi…Cứ để hắn chúi mồm vào giửa hai chân nàng bú mút…Nước trong người nàng ra bấy nhiêu hắn uống bấy nhiêu…Nàng muốn thời gian ngừng lại…

Ngày cuối năm.. bên ngoài vắng vẻ..không ai chờ để báo cáo công tác..Nhưng cũng không thể quá lâu a…Hắn nhấc bổng nàng lên để lưng nàng dựa tường..hai chân cặp eo …hắn cầm cặc rà cửa động..một phát lút cán…Đồng Giao nấc lên một tiếng… cắn mạnh… vai hắn rướm máu…Nàng vẩn không nhả…càng cắn mạnh hơn…khi mông hắn chuyển động càng nhanh hơn…

Cũng như Thanh Nhả…giận hờn..ấm ức..tức tối…đã tan biến hết..Nàng đã thông suốt rồi..Khi nàng đến với hắn…nàng đã biết mình không phải là người duy nhất…Vậy thì ghen làm gì..Thây kệ đi..Miển trong lòng hắn có mình là đủ…

-“Đau không?” Thấy dấu răng trên vai hắn..nàng vô cùng ái náy…

-“Em nói đi…” Đức nhăn răng cười…lúc đó thấy không đau nhưng bây giờ thì đau thấy mẹ…

-“Chuyện của Thanh Nhả ra sao rồi…” … Lui cui mặc lại quần lót… Thấy ánh mắt hắn vẩn hau háu nhìn…Đồng Giao e thẹn hỏi…

-Ha ha..Không có vấn đề gì…Ừm ..quên nửa…Anh có nói với Thanh Nhả..Trưa mùng một..ba người mình ra ngoài ăn cơm…

-“Ừm…để coi..nhưng không chắc nha…Thường mùng một buổi sáng đi chùa với mẹ…Sau đó về nhà giúp mẹ tiếp khách…” Đồng Giao phân bua…

-Vậy à…Vậy em ở nhà làm con ngoan…hi hi…anh đi với Thanh Nhả vậy… …

-“Anh…đừng có hòng nha..Em không nói không đi mà…” Đồng Giao ‘sừng sộ’..cái tên nầy..năn nỉ nàng vài tiếng không được sao? Đúng là đầu heo..không biết tâm lý đàn bà con gái chút nào…

-Hi hi..nói chơi thôi… Thiếu em mất vui…Anh cần em hơn Trưởng ban My cần em mà…Nà..Đừng nói là Mùng một Tết có người tới coi mắt em đó nha…Anh mà biết được..hắn không có chổ dung thân…

-“Nói bậy nói bạ..” Đồng Giao lườm yêu…Không biết hắn nói thật hay đùa…nàng nghe giọng hắn có mùi dấm chua….lòng cãm thấy vui vẻ…nhưng cũng cãm thấy hổ thẹn khi nghỉ những chuyện hắn kêu nàng làm…như vậy chẳng khác nào dâm phụ …nhưng nghỉ kỷ lại…hắn nói cũng đúng..thú vui phòng the mà…Thanh Nhả dể gì không chìu hắn chứ…Mình không thể lạc hậu hơn Thanh Nhả được…Ừm..cònThụy Vủ nửa…

Trước kia Đồng Giao không hề nghỉ mình và em gái cùng ngủ với một người đàn ông…Nhưng bây giờ nàng thấy không có gì lạ hết…Thời buổi nầy…Aiz…tính toán chi cho nhiều…

-“Bụng chị to hơn nhiều rồi..Khi nào sanh vậy?” Mỷ Chi vừa xuống xe đã vồn vả hỏi..nàng rất hâm mộ…Hôm nay lại hội kiến Nancy nhưng không phải ở quán cà phê …ba chị em nàng lần đầu tiên được mời đến biệt thự.Nancy đích thân đứng ngay cửa phòng khách đón tiếp với nụ cười vô cùng thân thiện…Mỷ Chi khá hài lòng…Nàng thuộc loại người ..’người kính ta một thước…ta kính người một trượng’..Vì hắn nàng nhún nhường một chút ..không hề chi…

-Khoãng 1 tháng nửa..vào ngồi…bên ngoài trời nóng..ừm…Biệt thự các em xây cất tới đâu rồi?

-Ít ra cũng hai tháng nửa…đang hóng muốn chết được…Ở condo…tuy là cao cấp nhưng thiệt không thoãi mái chút nào…

-“Là trai hay gái vậy?” Đến lượt Vịnh Hà tỏ ý thân thiện…hỏi Kiều Nga…” Trong lòng cũng rất hâm mộ…Thấp thõm…Một tuần nay nàng chưa thấy triệu chứng kinh nguyệt…ngực cãm giác có chút là lạ…nhưng chưa mua đồ khám nước tiểu…Sợ thất vọng…Muốn nấn ná thêm một tuần…

-“Không biết…anh ấy không muốn biết…muốn bất ngờ” Kiều Nga xoa bụng..hạnh phúc đáp…

-“Các chị chưa muốn sanh con à?” Kiều Chinh hỏi Bích Hà…

-“Muốn chứ..Sao lại không…Nhưng chưa có gì hết” Bích Hà có vẻ bất mãn với cái bụng của mình…

-“Bắt anh ấy làm việc nhiều thêm…” Kiều Nga gợi ý…

-Đã nhiều lắm rồi…

“Hi hi ha ha…” Sáu mỷ nử nhìn nhau cười vui vẻ…Quan hệ lại thân thiết hơn một mức…

-“Chj nói có chuyện quan trọng muốn bàn..Là chuyện gì vậy?” Tất cả ngồi xuống..Mỷ Chi vào chuyện chánh…Nancy nói có chuyện quan trọng muốn bàn khiến nàng nóng lòng…

-Hihi..Là như vầy…Hôm qua chị nhận được tin tốt…

Hà nội..Một ngày trước…

Những ngày cuối năm..cũng có thể nhàn hạ một chút…Chánh văn phòng Nhạc ngồi nhâm nhi tách trà vừa ngắm hoa Đào…Không khí vô cùng yên lặng…Aiz…Năm nay cả thế giới như trong dầu sôi lửa bỏng..Hy vọng năm tới sẻ tốt hơn…Nhưng dù sao ông có chút hài lòng…Ở xứ mình…So với xứ khác…Cũng không tệ…

Ngay lúc nầy…chuông di động trên bàn reo lên…Ông nhìn màn hình mĩm cười…Con nhỏ nầy lúc nào cũng đúng lúc…

-A lô…Ha ha…Các cháu năm nay không muốn ngắm hoa Đào…chỉ muốn ngắm hoa Mai à?

-Chú Nhạc à..Không phải là theo chỉ thị của nhà nước…bớt di lại đó hay sao?hi hi…Chị em cháu chỉ làm theo lệnh thôi…Hi hi…

-Ha ha..tốt tốt…Ngày càng lẻo mép rồi..Nói đi…có chuyện quan trọng gì sao hôm nay gọi điện vậy?

-Hi hi..năm hết Tết đến…Gọi điện chúc Tết trưởng bối…Có phải là quan trọng không nhỉ?Vừa gọi chúc bố xong là cháu gọi chú đấy.. Hi hi..Chú Nhạc..Năm mới cháu chúc chú Vạn sự như ý..Sức khỏe dồi dào…

-“Ha ha..cám ơn nhiều…Chỉ chúc Tết thôi à…Còn gì nửa không?” Chánh văn phòng Nhạc ởm ờ…Ông thừa biết con bé nầy muốn ‘moi’ tin tức từ ông…

-“Chú Nhạc…lại nửa rồi..hi hi..Tiết lộ một chút đi…” Nancy ‘năn nỉ’…

-“Ừm..Thôi được…Hắn giỏi làm kinh tế…Huyện Lấp Vò đang có vị trí thích hợp cho hắn…Coi như là thử thách lớn”.Nhạc Chánh văn phòng cuối cùng tiết lộ…Dù sao qua Tết cũng sẻ có văn bản…Hơn nửa không tiết lộ với con bé nầy…Cái Tết sẻ không an lành…nó sẻ để mình yên sao?

-“Hihi..Cám ơn chú …Chú Nhạc…Thôi cháu không phiền chú nửa…Năm mới vui vẻ hi hi…” Đạt được mục đích..Nancy không muốn ‘phiền’ trưởng bối nửa…Hi hi cười…rồi cúp máy…Nàng biết hắn được bổ nhiệm chức vụ gì rồi…Coi như một lần thăng 4 cấp..Cũng phải thôi…Cả hai nhân vật ‘trùm’ đề bạt..?Hơn nửa với thành tích của hắn… Có ai không phục?

Tuy vậy cũng nên chuẩn bị ‘lót đường’ một chút…đây chính là lý do…Hôm nay nàng mời ba chị Mỷ Chi đến biệt thự…

-Chủ tịch huyện Lấp Vò? Mỷ Chi sửng sốt…Không phải là vì chức ‘Chủ tịch’ huyện..mà là sao ‘xa’ vậy..mặc dù từ đây đến đó chỉ tối đa là 2 giờ lái xe…

-“Chủ tịch huyện?Sao không Chủ tịch hoặc Bí Thư thành phố?” Vịnh ,Bích Hà ngây thơ trong quan trường không hề biết nếu không có hai đại lảo chống lưng và thành tích vượt trội..Chuyện hắn nhãy nhiều cấp trở thành Chủ tịch huyện đã là cực hạn…

-“Không được ồn..Để Nancy nói xem sao..” Mỷ Chi nghiêm giọng…

-Anh ấy từ Chủ Tịch xả lên làm Chủ tịch huyện …một lần nhãy nhiều cấp…dỉ nhiên là có nhiều người nhìn không thuận mắt …sẻ dùng đủ mọi cách để hạ bệ ảnh…Chúng ta tuyệt đối không để chuyện nầy xảy ra…Hơn nửa..còn phải tạo điều kiện để nhanh chóng cho anh ấy có thành tích …Chừng đó..không những địa vị vửng vàng…Chủ Tịch hay Bí Thư Thành phố…sẻ nằm trong tầm nhắm…

-“Hiểu rồi…Khi thời cơ thích hợp…Chúng ta sẻ đến huyện Lấp Vò đầu tư…Chủ Tịch huyện phụ trách kinh tế…Thành tích sẻ là của anh ấy rồi… Xem ra qua Tết…em phải đi Cao Lảnh một chuyến…mua sẳn căn biệt thự” Mỷ Chi quyết định… Nàng tiền rừng bạc biển…giàu nức vách…Đầu tư kiếm tiền là chuyện nên làm..hắn làm quan chổ nào nàng đầu tư chổ đó…

-“Hi hi..Chính là ý nầy…” Nancy hớn hở khi Mỷ Chi hiểu ý nàng…

-“Vậy căn biệt thự trên nầy bỏ trống sao?” Bích Hà thắc mắc…

-“Không phải..Biệt thự là cho anh ấy ở…Chúng ta đi đi về về…” Mỷ Chi giải thích…

-“Mai là đêm Giao thừa..hay là ba em đến đây..Chúng ta cùng đón Giao Thừa…Càng nhiều người càng náo nhiệt…” Nancy gợi ý…nàng càng ngày càng thích Mỷ Chi…

-Ha Ha…Chị đã lên tiếng…Như vậy thì tụi nầy không cần khách sáo…Ngày mai Giao Thừa phải cho xôm trò náo nhiệt….Càng náo nhiệt càng tốt…

Cả phòng rộn ràng tiếng cười…Quan hệ các nàng càng thêm thân thiết…

Hà Tỉnh…

Thái Điệp ngồi ngay ngắn trước Lý Hoàng Chương…Nét mặt thành khẩn…Mong được điều vào Nam…Lý do rất đơn giản..Muốn ‘đi cho biết đó biết đây’…Nàng không muốn nói trực tiếp được điều đi Đồng Tháp…Như vậy chẳng khác nào ‘thú tội’…

Hai hôm trước,nàng tình cờ nghe được từ Diểm Chủ tịch là hắn sẻ được bổ nhiệm Chủ tịch của một huyện nhỏ…Bổng nãy sinh ý nghỉ đi theo…Nếu còn tiếp tục ở Hà Tỉnh nầy…mổi tháng chỉ gặp hắn một lần..Nhớ nhung sẻ làm nàng điên mất…

Lý Hoàng Chương nào biết đứa cháu nầy đã sa vào lưới tình…Ông cãm thấy có lổi với nàng về chuyện Lý Quốc Hiệp…Thôi thì để Thái Điệp đi vào Nam rút thêm kinh nghiệm cũng tốt…

-“Được rồi..ông sẻ vận động để cháu làm Bí Thư Thành phố Cao lảnh…Ừm…Còn nhớ Trần Đức kia không? Sang năm mới hắn cũng được điều động ở một huyện gần đó…Con giám sát hắn cho ông…”

Không ngờ Lý Hoàng Chương nói vậy khiến Thái Điệp xúc động muốn ngất đi vì hạnh phúc…nhưng trước mặt ông vẩn cố giử nét mặt bình thản…

-Ông yên tâm..Con sẻ theo lời ông căn dặn..giám sát người nầy…

“Ừm…Về đi..Chờ tin..” Lý Hoàng Chương phát tay…Thái Điệp kính cẩn cúi chào…bước ra về..cãm thấy bầu trời đẹp lạ lùng..Ừm…Không biết có nên báo tin nầy cho hắn biết không? Hay là thôi đi..Sang năm mới…dành cho hắn một ngạc nhiên thú vị…

Thái Điệp tìm Lý Hoàng Chương…còn Ngọc Lan tìm Lệ Bí Thư…muốn được điều động vào Nam … nghe con gái muốn vào Nam công tác…Đi đâu cũng là phục vụ cho nhân dân mà… Lệ Bí Thư mừng rở..Như vậy mai nầy lấy cớ bay vào thăm con gái…danh chánh ngôn thuận…nhất cử lưởng tiện…Sẳn Thái Điệp cũng vào Nam…Làm Bí Thư Thành phố Cao Lảnh…Lệ Bí Thư vận động để Ngọc Lan đãm nhiệm Giám Đốc Sở Y tế Đồng Tháp…Như vậy cả hai có thể cùng nhau tiến thủ nơi đất khách…

Là như vậy…Số hắn đúng là có ‘Tổ tiên mả táng hàm rồng ’…Không cần lo gì hết…mọi chuyện đã có đám mỷ nử lót đường trãi nhựa…Cuộc đời cứ cơm no cởi mỷ nử…

Chưa dừng ở đó…

Tranh đấu của Nhả Thy và Nhả Phương để vào trường y dược Cần Thơ học..tuy có khó khăn nhưng cuối cùng cũng có kết quả…Lúc đầu Giám đốc phu nhân Sớ CA Hà Tỉnh lo ngại…hai đứa con gái vào Nam..ngộ nhở bị thiệt thòi…Thì làm sao đây? Nhưng bây giờ bà khá yên tâm..Chẳng phải có Ngọc Lan,Thái Điệp cũng vào Nam đó hay sao? Cho chúng đi một ngày đường ..học một sàng khôn..Là chuyện tốt a…

Hai chị em Nhả Thy,Nhả Phương đắc ý…Chuẩn bị hành trang..qua Tết vào Nam…

-“Có cho hắn biết không?” Nhả Thy hỏi chị….

-“Đồ khờ….Ngạc nhiên mới thú vị…Hiểu không?”Ngả Phương mím môi…hắn…thuộc về nàng…Phải tìm cách cho gạo thổi thành cơm mới được…

Bốn mỷ nử của Hà Tỉnh bổng nhiên ùn ùn vào Nam…Ai cũng thấy lạ…

Chỉ có Gia Kỳ là hiểu vì sao …Hắn thật có sức thu hút…Nếu không phải về quê ăn Tết với ông nội..nàng cũng không muốn xa hắn trong lúc nầy… Nghỉ tới đây..nàng có chút oán giận…hai ngày nay hắn không gọi nàng…Chuyện Ngọc Lan làm được điều động làm giám đốc Sở Y tế Đồng Tháp…Gia Kỳ cãm thấy bị uy hiếp…âm thầm tìm cách ‘phản công’…

…Cao Lảnh…Cùng thời gian…

Trong căn phòng studio mini củng là phòng ngủ của mình… Phương Linh ngồi trước máy vi tính bị bận rộn chỉnh sửa,cắt xén những đoạn video mà nàng đã quay được ở Hà Tỉnh…Thỉnh thoảng nhìn khuông mặt ‘đáng ghét’ của hắn…bỉu môi rồi bật cười…Bên cạnh …Di động run lên từng hồi…Nàng phớt lờ..giả điếc…

Phía sau…cửa phòng nhẹ mở…một bóng người nhỏ nhắn nước vào…đi rón rén đến sau lưng …Phương Linh vẩn không phác giác…

-Ha ha..Bắt quả tang nha..bạn trai gọi điện..không bắt máy…ngồi ngơ ngẩn nhìn trai khác..là ai vậy?Nói mau…Thật thà sẻ được khoang hồng…

-“Chị hai …Sao vào phòng không gỏ cửa..như vậy là bất lịch sự…” Phương Linh ‘trách’ …nét mặt lúng túng…

-“Chà chà…rỏ ràng có tịch nên rục rịch..là ai vậy?Wow..Cũng đẹp trai đó chứ…hắn là ai…con nhà nào…Sao có thể hớp hồn em gái chị vậy?Vậy còn thằng Phát làm sao?” Thanh Tình hỏi tía lia..mắt nhìn màn hình…Đức ca đẹp trai ra phết…

-“Người trong đoạn phim phóng sự thôi mà…” Phương Linh ‘chống chế’…

-“Nói dóc dở ẹt…nhìn mặt em biết là đang nổi chứng ngựa rồi hi hi..Nhưng đó là chuyện của em..Nà.Thằng Phát mới gọi chị..Hỏi em bận gì sao gọi hoài mà không bắt máy….Có phải xãy ra chuyện gì rồi không..Hay là có kẻ thứ ba? “ Thanh Tình nhìn em ngờ vực hỏi…

-“Ê..hai đứa bây có xuống ăn cơm hay không?Đứa lớn cũng vậy…đứa nhỏ cũng vậy…” Bên ngoài…vang lên giọng oán giận …

-“Đồng chí Bà Vú..Ha ha..Chúng con tới liền…” Thanh Tình lè lưởi..chạy ra ngoài…Phương Linh cũng không dám chạm trể…nối gót theo sau…Hai chị em xuống dưới nhà …Trần Hào Nam…Chủ Tịch Tỉnh Đồng Tháp…Chủ Tịch Tỉnh Phu nhân Cũng là Trưởng Ban Tổ Chức cán bộ Tỉnh Trương Thúy Hằng …Vợ Chồng cậu mợ…Cùng ông bà ngoại đang ngồi quây quần chuyện trò…Vú nuôi của hai người thấy hai cô ‘công chúa’ xuất hiện…lườm…

-“Chào Ông Ngoại,Bà Ngoại,Chào Ba chào má..Chào cậu…chào mợ…” Phương Linh lể phép chào một tràng… rỏ ràng vai vế..nhưng Thanh Tình rất ngắn gọn…

-Ha Ha..Con Tổng chào mọi người…

-“Ây da…Con nhỏ Thanh Tình nầy..Có Ông bà ngoại ở đây…thật không biết phân tôn ti…” Nét mặt Chủ Tịch Hào Nam ‘sa sầm’…

-‘Ha Ha…Thây kệ nó đi..Cũng là một câu thôi..Tánh nó từ nhỏ đến lớn là như vậy…” Ông ngoại phát tay cười…nét mặt hiền hòa …nhìn giống ‘Tiên ông’..Bà ngoại như ‘Bạch phát ma nử’ vì cả hai đều tóc bạc phơ…Họ xấp xỉ 80 rồi…Nhưng trông còn rất tráng kiện…

-Đồng chí Chủ tịch ..ba nghe rồi chứ gì…Nguyên Thủ Tướng cụ Trương Tấn Tài của Nước Việt Nam nói đó…’Cũng là một câu thôi’ hi hi…

-“Con nhỏ nầy…phải đầm lại một chút…như em con vậy mới mau có chồng a…”Bà ngoại lắc đầu…ánh mắt yêu thương nhìn hai đứa cháu…

-“Đúng đó…cháu nhìn Phương Linh đi…Năm tới là gã ra ngoài rồi…” Bí Thư Thành ủy Thành phố Sa đéc Trương Tấn Dủng cười nói…

-“Vậy thì chưa chắc đâu..Cậu ba à…Từ đây đến đó…hi hi..Còn có nhiều biến số mà…”Thanh Tình nhìn Phương Linh cười lém lỉnh…

-“Cái nói bậy bạ gì đây?”… Thúy Hằng quát nhỏ…Mọi người nghi hoặc…mọi cặp mắt tập trung trên người Phương Linh…dò hỏi.

-“Có phải không Phương Linh?Nói mợ nghe…đã xảy ra chuyện gì?” Bí Thư Huyện Lấp Vò Lâm Tuyết Nga đặc biệt quan tâm…Cuộc hôn nhân nầy nàng đặc biệt thúc đẩy không phải vì lợi lộc nhưng bên xui cũng là bạn thân…Đang tốt lành đột nhiên không thành thì sẻ có chút không vui …

-“Con cãm thấy không hợp…cần tìm hiểu thêm..” Phương Linh lí nhí…

Mọi người sửng sốt…Cả năm rồi..sang năm là cưới..bây giờ nói không hợp…Ý gì đây?

-“Đó..đó..nghe rồi chứ gì..Thanh Tình hớn hở…Cụm từ ‘Cần tìm hiểu thêm’ đối với mọi nàng có nghĩa là ‘xù’…Thiệt là sáng suốt a…con gái lớn lên lấy chồng sanh con…đúng là quan niệm cổ lổ xỉ…phải như nàng…thích thì cặp bồ..không thích thì bye bye…

-“Thanh Tình”…Thúy Hằng nghiêm mặt quát…

-“Có phải gây gổ không?” Chủ Tịch Hào Nam nghiêm túc hỏi…

-“Ậy…Phương Linh đã nói không hợp…chuyện của nó…cứ để nó quyết định..Bây giờ là thời đại gì chứ..” ‘Bạch phát lảo bà’ lên tiếng…

Mọi người im lặng…Lời của ông ngoại có thể cải lý nhưng lời bà ngoại là ‘thánh chỉ’…là quyết định sau cùng…Ông ngoại chỉ dứng vị trí thứ nhì…

-“Cám ơn bà ngoại…” Phương Linh lí nhí…

-“Cháu cứ từ từ mà chọn…không lấy chồng cũng không sao…không ai ép cháu hết…” Bà ngoại đưa tay vuốt tóc Phương Linh..đão mắt nhìn quanh…trừng mắt với Trương Tấn Tài…

-“Ha ha…Đúng vậy…Ép dầu ép mở chứ ai nở ép duyên…Phương Linh cần tìm hiểu thêm…bây thây kệ chuyện của bọn nhỏ đi…Ừm…nói chuyện khác…ha ha..nói chuyện khác” …Nguyên Thủ tướng thấy ‘Bạch phát lảo bà’ nhìn…Lảo hoảng hốt…lên tiếng bênh vực cháu…

-“Chị hai à..Nghe nói vị trí Chủ tịch huyện Lấp Vò hình như có thay đổi…Chuyện nầy là sao vậy?” Dủng Bí Thư thay vợ hỏi Trưởng ban Hằng…

-“Ây…Trung ương có chính sách dùng người trẻ…Chúng ta nhất định phải chấp hành..Hơn nửa…Chánh văn phòng Nhạc đặc biệt đích thân gọi…” Trưởng ban Tổ chức cán bộ Thúy Hằng nói đến đây… giọng nhỏ lại…như sợ có người ngoài nghe mặc dù tất cả đều là người nhà…

-”Có chuyện nầy à…” Ông Ngoại trầm ngâm…Mọi người khác sửng sốt..điều động một Chủ Tịch huyện mà Chánh văn phòng Trung ương gọi điện cho Trưởng ban Tổ chức cán bộ Tỉnh….Không bình thường a…

-“Dạ phải..người nầy được Tổng Bí Thư và Cụ Lý Hồng Chương đề bạt…” Thúy Hằng tung ‘bom tấn’…Mọi người trợn mắt há mồm…Được Tổng Bí Thư và nguyên Chủ tịch nước đồng đề bạt…Chuyện nầy có thể nói là ‘Tiền vô cổ nhân..hậu vô lai giả (1)’ nha…Như vậy… hắn là thần thánh phương nào? (1): Ý nói trước đây chưa bao giờ và trong tương lai cũng chưa chắc có…

-“Chắc người trẻ nầy rất có tài nên được Tổng bí Thư và lảo Lý Hồng Chương thưởng thức…Ý tưởng dùng đám trẻ là ý tưởng hay…Đám cán bộ già ngày nay ngày càng hủ bại…” Ông ngoại gật gù…

-“Ba..người nầy rất trẻ…còn trẻ hơn Phương Linh nhà mình…” Thúy Hằng một lần nửa tung bom tấn…

-“Cái gì?” Mọi người há hốc mồm…Bí Thư huyện Lấp Vò sửng người…Không phải chứ?Nàng Năm nay 36…Coi như là một trong những lảnh đạo trẻ nhất của Đồng Tháp…Phương Linh 26..Người nầy còn trẻ hơn Phương Linh? Có lộn không vậy?

-“Chuyện gì?Được Tổng Bí Thư và Lý Hồng Chương đề bạt…chắc người nầy không tầm thường…Là một nhân tài…có thể là ‘nhân trung chi long’…Má cũng muốn gặp hắn coi sao…Nếu được…bắt hắn làm cháu rể…Ha ha” Bà ngoại lên tiếng…Vô cùng bá đạo…

-“Bà nói đúng đó..Ừm..hắn tên gì…Quê quán ở đâu…”..Ông ngoại gật gù…

-“Hắn tên Trần Đức…người Cần Thơ…” Trưởng ban Thúy Hằng đáp …

’Khụ..khụ..khụ…” Bên cạnh Thanh Tình,Phương Linh nãy giờ vô tư thưởng thức súp măng cua..nghe tên ‘Trần Đức’ …giật mình…nước súp tràn lên mủi..ho xù xụ…Thanh Tình nhìn em…bụng dầy nghi hoặc…

-Con không sao chứ?ha ha..Chuyện bắt cháu rể…Bà ngoại chỉ nói chơi thôi…Không cần sợ…

-“ Ha ha..hi hi…”Mọi người cười ồ lên…Nói đến đây..lại bàn qua chuyện khác…

..

-“Ê..nói đi..có phải là hắn không?” Nhân lúc mọi người không để ý..Thanh Tình kề tai Phương Linh hỏi nhỏ…

-“Hắn?Hắn là ai?Chị nói cái gì vậy?” Phương Linh giả vờ…

-“ Hi hi..Em cứ làm bộ làm tịt đi…Tánh chị …hi hi em biết đó…tò mò lắm…hi hi…không chừng cua hắn vài ngày…cho vui” …Thanh Tình tinh nghịch..nháy mắt với em gái…lắc mông bước ra ngoài…

Phương Linh phớt lờ trước sự hăm dọa của chị mình…trong bụng nàng đang mừng thầm..”Có thật không…hắn sẻ là Chủ tịch huyện Huyện lấp Vò?Nếu đúng như vậy thì tốt quá…

Tiếng di động lại reo vang…Phương Linh nhìn màn hình…bỉu môi..tắt máy…

Rời huyện ủy..Hắn trở lại rước Tâm Đoan..ghé nhà thuốc để nàng mua dụng cụ thử nước tiểu.. đưa nàng về…Nhà của Huỳnh đại gia không khí đón Tết rất tưng bừng náo nhiệt…Mọi người đều đông đủ…Có cả Ngọc Huệ,Ngọc Thúy..bạn gái của Tuấn Hào và Tuấn Kiệt…Cũng là hai chị em…Cặp bồ với hai anh em…

-“Chào Bác Trai..bác gái…mọi người..Năm mới vui vẻ…sức khỏe dồi dào..ha ha…” Lẻ ra phải gọi là ‘Ba’ má’ nhưng chưa quen miệng..Tuấn Anh cũng không chấp nhất hình thức bên ngoài… Ngọc Trinh rất nghiêm…ra vẻ của bà mẹ vợ đoan trang hiền thục khiến hắn cười thầm…

-“Năm mới vui vẻ…Sẳn dịp..Chiều nay ở đây ăn cơm… Ụa..Tâm Đoan có chuyện gì…sao hấp tấp vậy?” Tuấn Anh cười..mở miệng mời…lấy làm ngạc nhiên khi thất Tâm Đoan có vẻ khẩn trương chạy lên lầu…Nàng nóng lòng muốn thử nước tiểu…

-Không biết..ha ha..Nhưng mà cũng sắp biết thôi..

-“Sao thần bí vậy? “ Ngọc Huệ cười…ngồi kế bên Tuấn Hào..tay trong tay vô cùng âu yếm…

-Ha ha..Đâu có gì thần bí chứ…

-“Ngồi đi…Hôm nay có dịp…Ở lại ăn cơm…chúng ta làm vài ly…” Tuấn Kiệt thân thiện…Bạn gái Ngọc Thúy mĩm cười gật đầu chào ..dáng vẻ thẹn hơn người chị.

-“Hi hi ..ăn cơm thì được…uống thì miển đi…Sợ quá rồi..” Hôm qua quắc cần câu…bây giờ nghe nói ‘làm vài ly’…Đức thấy sợ…

Lúc nầy Tâm Đoan từ trên lầu bước xuống..hai má đỏ bừng..vẻ mặt phấn khích…

-“Có..có rồi?” Đức cầm tay nàng..hồi họp hỏi…

-“Ừm”..Tâm Đoan gật đầu..hạnh phúc…

-“Ha ha…Vậy là tốt rồi…” Đức ẩm nàng lên..hôn vào má…

-Chuyện gì vậy? Ngọc Trinh hỏi…mọi người thấy hắn vui…cũng vui lây…mắt nhìn Tâm Đoan…chờ đợi câu trả lời…

-“Ba má sắp được làm ông bà ngoại…” Tâm Đoan mặt đỏ bừng đáp.

-“Hay lắm…Quá tốt…Tin quá tốt…” Nhà họ Huỳnh ai nấy nét mặt đều mừng rở.Nhất là Tuấn Anh…Lảo đang mong muốn Tâm Đoan có con với hắn..Như vậy địa vị ‘Quốc trượng’ của lảo mới vửng vàng…

-“Chị Hảo…lấy chai ‘Sâm banh’ ( Champagne) ra…Năm nay ăn Tết phải lớn hơn năm ngoái mới được…” Ngọc Trinh mừng thay cho con gái…khẻ liếc trộm hắn…

-“Dạ…Có ngay” Chị Hảo te te chạy đi…chẳng mấy chốc trở lại với chai rượu Sâm banh.Mặt mài tươi rói…Sau nầy Cô Tư sanh quý tử…Địa vị bà vú nếu không là chị thì ai sẻ trồng khoai đất nầy?

Chai Sâm banh được khui ra…Mọi người vui vẻ chúc mừng Tâm Đoan và hắn…Ngay cả tên của đứa bé cũng được nêu ra..Nếu là con trai hoặc con gái…sẻ được đặt tên gì…Không khí vô cùng náo nhiệt…

-“Tuấn Hào…Tuấn Kiệt…Hai người phải cố gắng lên nhiều…” Đức ca khuyến khích ‘anh vợ’…

-Chúng tôi định sang năm mới có kế hoạch kết hôn sinh con…Coi như chậm hơn cậu và Tâm Đoan” Ngọc Thúy cầm tay Tuấn Kiệt e thẹn nói…

Ngọc Huệ nhìn Tuấn Hào với ánh mắt trách móc…Tuấn Hào chỉ mĩm cười…không nói gì…Hắn nhìn ‘em rể’ ..trong lòng hâm mộ…Phải như vậy chứ…

Tuấn Hào khác Tuấn Kiệt…Vẩn có lòng tham…Lúc ở Hà Tỉnh ..Ngọc Huệ kèm sát…khiến hắn không ‘cục cựa’ được nên rất phiền muộn…Bên ngoài cả khu rừng hoa…Hắn không cam lòng chỉ hái một cành rồi đem về nhà…Như vậy quá thiệt thòi rồi…

-“Ba ..Anh Hào…” Chúng ta vào phòng sách nói chuyện một chút…” Lần đầu tiên Đức gọi Tuấn Anh bằng ‘Ba’…Cũng phải thôi…Con gái người ta đã mang thai với mình…nếu vẩn còn gọi là ‘Bác trai’ thì thiệt là không biết điều chút nào…

-“Ừm.được ..được…Các người ở ngoài …ba người chúng tôi vào phòng sách nói chuyện một chút…” Tuấn Anh xúc động…vì hắn đã gọi ông là ‘Ba’…Tuấn Hào phấn khích..Có lẻ có liên quan đến việc vào quan trường của hắn…Các phụ nử biết họ muốn bàn chuyện quan trọng..không tò mò làm gì…Tuân Kiệt cũng biết không liên quan đến hắn…Riêng Tâm Đoan đang mơ màng say sưa trong hạnh phúc…nhìn hắn với ánh mắt yêu thương…

-“Là như vầy…Sau cái vụ của Lại Đức Quang…Ở huyện Châu Thành có hai vị trí hiện đang bỏ trống…Chánh văn Phòng của Trần Minh Chiến và Phó Chủ Tịch Huyện của Lý Gia Thành…Ở Huyện Cờ Đỏ …vị trí Chánh văn Phòng của Thu Hoa ..tuy chưa bi khiếm khuyết nhưng chắc cũng sắp rồi..Lời đồn đãi người nầy bị Aid vì có quan hệ bất chính với Lại Đức Huy…Áp lực không nhỏ…Nay mai thôi…” Đức nhanh gọn..đi vào trọng điểm của vấn đề…

Hắn còn chưa nói ra chuyện Lý Bình và Trương Minh Hiếu…nếu Thu Hoa xác định là bị Aid..Như vậy hai tên nầy sớm muộn cũng bị ảnh hưởng..Đến chừng đó cái vị trí Chủ tịch Quận Ô Môn và Phó Chủ tịch huyện Cờ Đỏ Nancy sẻ tranh thủ cho người mình…Như vậy Cần Thơ từng bước từng bước sẻ là cái sân sau của nàng…

-“ý của con là…” Tuấn Anh phấn khích…Tuấn Hào hồi họp…

-Tuấn Hào tốt nghiệp Thạc Sỷ nước ngoài..là Đãng viên..nếu làm Chánh văn phòng…ha ha tuy cũng không tệ nhưng sao không nhìn cao một chút…Có phải không?Chỉ cần thao tác một chút…

-“Việc nầy…con cứ quyết định…Tiền bạc không thành vấn đề…” Tuấn Anh là người thông minh…nói một hiểu mười…Nếu Tuấn Hào được bổ nhiệm làm Phó Chủ Tịch Huyện…Lảo tình nguyện bỏ 5 hoặc 10 tỷ…thậm chí hơn nửa…Lảo cũng sẳn sàng…

Tuấn Hào như người đang đi trên mây…Chánh văn Phòng cũng hảnh diện lắm rồi….bây giờ là Phó Chủ Tịch huyện.Hào tin tưởng người em rể nầy..hắn nói được tất nhiên sẻ làm được…

-“Ha ha..Chuyện nầy ba không cần bận tâm…Đã lo liệu hết rồi..” Hắn đem chuyện tài trợ các gia đình liệt sỷ …Trong đó ‘Mạnh thường quân’ lớn là Huỳnh Đại Gia nói qua một lượt khiến Tuân Anh cãm động không thôi…Con rể như vầy đốt đuốc tìm không ra a…Có lẻ tổ tiên phù hộ nhà mình mới có phước như vậy…

-Vậy ..con nói đi..ba có thể làm gì…ít nhiều cũng phải đóng góp chứ…Không thể để con chịu phí tổn một mình được…

-“Ba nói đúng đó…” Tuấn Hào phụ họa…

-Chuyện nầy cũng còn tùy ba có muốn hay không…

-“Hả? Ý con là sao?nói rỏ một chút đi…ha ha”…Tuy thông minh và nhiều kinh nghiệm…nhưng lần nầy Tuấn Anh mù tịt…không hiểu con rể muốn nói gì…

-Ba có nghỉ hay không…làm Đại biểu quốc hội?

Tuấn Anh ,Tuấn Hào …bất động như hóa đá…Nếu được thì quả thật vô cùng hiển hách nha..Nghe nói có người bỏ ra gần 2 Triệu mỷ kim vẩn chưa được….Có lý nào..Nhưng mà đây là con rể …nó không gạt mình đâu..

-Tiền và Thế lực..Hai cái nầy chúng ta đều có…Chỉ cần biết thao tác một chút…ha ha..Cái ghế đại biểu quốc hội sẻ tới tay ba thôi mà…

-“Làm..Làm sao thao tác?” Tuấn Anh kích động cùng cực..Nếu ông là được bầu đại biểu quốc hội..Cộng thêm thế lực của thằng con rể..Vậy thì quá hoành tráng rồi…Không cần phải nhìn mặt người khác để làm việc…

-Làm công đức nhiều một chút…Xem trong phạm vi có nơi nào cần tài trợ…

-“Được..ba hiểu rồi…Cứ quyết định như vậy…” Tuấn Anh hai mắt sáng ngời..Lảo đã biết làm sao rồi…Lảo sẻ ‘hành thiện tích đức’…Đứa con rể mình sẻ ‘âm thầm’ khua chiên đánh trống…Cả hai cha vợ và con rể hát bè…gây danh tiếng cho ông…Nghe nói bên Mỷ là chuyện thường…

Ngay lúc nầy có tiếng gỏ cửa…Tiếng Tâm Đoan nói vọng vào :

-Nói chuyện xong chưa?Ra ăn cơm…

-“Ha ha..Được được..xong rồi..ra ngoài ăn cơm…Bà bầu đói bụng rồi…” Tuấn Anh vui vẻ đứng lên..Hôm may lảo cãm thấy yêu đời…người trẻ lại…

Tâm Đoan muốn hắn ở lại nhưng hắn phải về nhà..Từ hôm từ Hà tỉnh về…Chưa ghé nhà…Vì vậy ăn cơm tối xong hắn lái xe về…Tối 29 Tết …Trong nhà cũng khá náo nhiệt…Vợ chồng chú ba và Hồng Phượng đang ngồi chuyện trò với ba má hắn…Tuy là hai cha con nhưng ít khi gặp nhau..Tuấn bận…hắn cũng không rảnh…nhưng Nhàn thì được hắn thay mặt ba mình săn sóc vô cùng tỉ mỉ…

-“Dử hong..Lúc nầy bận bịu dử ha…” Hùng..nhìn thấy thằng cháu…tỏ ý hâm mộ..Ngày nay đứa cháu nầy làm Hùng rất có mặt mủi…

-“Ngồi đi…Cuối năm vẩn còn bận bịu vậy sao?”Tuấn mĩm cười nhìn thấy con trai đã lớn nhiều…Lấy làm hảnh diện …

-“Không bận gì ..chỉ xả giao thôi cũng mệt phờ người…Thím ba…mạnh khỏe a…” Hắn ngồi xuống bên cạnh Nhàn..cười đáp lời ba mình..quan tâm hỏi thăm thím..nháy mắt với Hồng Phượng…Rất tự nhiên ,bình thường…Ba người đàn bà thân thích trong nhà..má,thím,em chú bác..hắn đụ hết rồi…Lại là tác giả của cái bào thai trong bụng thím…

-“Lâu lâu có dịp..làm vài ly với nó nha anh hai…” Hùng vui vẻ đề nghị..

-“Phải đó…Tết nhất..làm vài ly…” Tuấn hưởng ứng…

-“Cái gì mà vài ly…uống phải uống cho say…Một năm mới có một lần…” Đức cũng hưởng ứng…

-“Để má xuống bếp làm vài món…” Nhàn đóng kịch làm bà mẹ gương mẩu…

-“Hồng Phượng..con giúp Bác hai một tay…” Thủy nhìn Hồng Phượng nói…

-“Ừm…Cháu phụ bác hai” Hồng Phượng nhanh nhẩu…mắt lườm hắn..Nàng cũng đóng kịch hay lắm..vẩn là cái giọng điệu ‘bóp chát’ với hắn…không ai có một chút nghi ngờ…..

Đức lấy di động nhắn tin ra ngoài…Vừa vào đến bếp…Hồng Phượng nghe tiếng bíp bíp..nhìn màn hình…Nhắn tin đáp lời…Hai má đỏ hây hây…Ước gì không có ai…nàng sẻ nhảy đến ôm chầm lấy hắn…

Ngồi ăn uống chuyện trò một hồi…Thủy bụng bầu nên về trước…Hồng Phượng dìu mẹ về nhà…Nói là nhậu nhưng Tuấn,Hùng hai anh em chỉ ‘vô’ được sáu,bảy ly Rémy Martin là quắc cần câu..mắt mờ…Hùng chân bước không vửng …gắng gượng đi về…Hai cha con ngồi uống thêm một chút..Tuấn chịu hết nổi…Đức và mẹ phải dìu ba mình lên lầu..Tuấn ngả xuống giường ngủ say như chết…không còn biết trời trăng gì nửa… ngáy như sấm…

-“Tối nay coi bộ khó ngủ …” Nhàn lắc đầu ngao ngán…liếc thằng con…cười lẳng lơ..lửa dục trong lòng nàng bùng cháy.

-“Ngủ cái gì chứ…Má muốn ngủ cũng chưa được đâu hi hi…” Đức cầm tay má mình kéo ra ngoài…Nhàn dỉ nhiên là biết thằng con muốn như mình rồi…Cả hai đi hấp tấp xuống dưới nhà…Tắt đèn..đóng cửa…vào phòng bếp…Nơi đây đã từng là bãi chiến trường của hai má con… tiếng ngáy của Tuân trên lầu kích thích cả hai tột độ…Trên lầu ba ngáy..dưới nầy hai má con ôm nhau làm tình.

Hai tuần hắn ra ngoài Hà Tỉnh…Hôm qua mới cùng hắn ‘dã chiến’ trong văn phòng….làm sao đủ được…Nàng vồ lấy thằng con…Đức chấn nàng vô tường…’bựt..bựt..bựt..Hàng cúc áo bị hắn giựt bung ta…áo ngực bị hắn kéo lên..hai vú trắng ngần..đầu vú mời mọc..Hắn ngoạm lấy…Tay luồn vào quần..tìm chùm lông mềm mại…vuốt ve…Nhàn dang hai chân ra phối hợp…một tay ghì chặt lấu đầu tóc thằng con..tay kia hối hả tìm khuy quần hắn…người nàng uốn éo… ngón tay hắn len lỏi vài …khều móc…dâm thủy trong người nàng tuông lai láng…

Nàng quỳ…kéo quần Jean và quần lót hắn xuống quá nửa đùi…Cầm cặc chà lên mặt,ngực mình…thỉnh thoảng liếm dái…mút đầu cặc…rồi ngậm sâu vào…Con cặc mất hút trong miệng nàng…

-“Wow..sướng quá…Má tiến bộ ha…” Đức rên rỉ…khen ..quả thật má ngày càng tiến bộ…

-“Vậy sao…có bằng con Tâm,Dì Hai hong?” Nhàn chà chà cặc lên mặt mình…ánh mắt dâm đãng ngước nhìn lên hỏi…

-“Ha ha..Tối mùng một sẻ biết mà…” Để ‘bịt miệng’ Hắn cầm cặc mình kề ngay miệng nàng…đút vào nắc…một tay nàng vịn mông hắn để giử thăng bằng…tay kia mân mê bìu dái…

-“Ổng về hồi nào vậy?hổm rày có chơi má cái nào không?” Hắn thích hỏi như vậy…giống như khi chơi Quyên,cô Lan…đều hỏi ông xả người ta chơi có hơn hắn không…Tuy biết là không rồi..cặc ai bự bằng cặc hắn chứ..Ai có sức chơi dai như hắn chứ…Nhưng hắn vẩn hỏi…tại vì hắn cãm thấy như vậy…vô cùng kích thích…

Nhàn lắc đầu..Làm sao trả lời được…hắn đang chơi miệng …tay bóp vú nàng…

Hắn chấn Nhàn vào tường…một chân nàng kjp eo hắn..hai tay ôm eo hắn để giử thăng bằng…Lấy nhịp ngáy của Tuấn mà nắc như vủ bảo…lưng Nhàn vội vào tường nghe ‘binh’…‘binh’ hai mắt Nhàn si dại…mổi lần hắn nhấn tới..Nàng sướng tận tim gan pheo phổi…

-“Không mệt sao?” Chơi nàng người hắn đẩm mồ hôi…Nhàn lấy khắn lau mồ hôi trên ngực,trán thằng con…lòng kinh hỷ trước sự dũng mãnh và dai sức của thằng con… Ngày càng tăng không giảm…

Suốt đêm dài..hắn hùng hục…đủ trò đủ kiểu…

Tờ mờ sáng… Nhàn rón rén đi vào phòng…Nằm xuống chưa được 5 phút ngủ say sưa …Trên môi nở nụ cười…

Tuấn vẩn ngáy đều…