Bà Thiếm Của Tôi – Truyện Siêu Hay ( Update Chap 152 )

Chương 45: Cặc trên người … cặc bất do kỷ

Mọi người đều trợn mắt há mồm khi nghe tin Phó Chủ tịch thường trực Vân được bổ nhiệm vào vị trí Chủ tịch Thành phố Cần thơ…Cái nầy là lần đầu tiên trong lịch sử của quan trường của tỉnh Hậu giang nói riêng và cả nước nói chung…Từ vị trí Phó Chánh văn phòng nhãy lên 3 cấp thành Phó Chủ tịch thường trực đã là dọa người rồi,lại không được mấy tháng thăng lên Chủ tịch Thành phố khiến mọi người kinh hải…Hậu đài của người đàn bà này quá cường đại rồi…

Chưa hết…Chánh văn phòng Thành ủy Thảo lần nầy được coi là “khổ tận cam lai”…tiếp nhận vị trí Phó Chủ tịch thường trực của Chủ tịch Vân…tính ra cũng là thăng 2 cấp đấy…Hôm nay ‘Phó’ Chủ tịch Thảo miệng cười không ngừng tuy là trong bụng vẩn còn chua chua vì vẫn còn xếp sau ‘con đượi kia’,hận vì mình ‘trể’ chỉ một bước thôi…mới bị ‘chiếm tiên cơ’.Thảo âm thầm quyết tâm ‘đeo’ dính ‘hắn’ không rời…tìm cách ‘lật ngược thế cờ’ hy vọng trong tương lai ít nhất cũng là ngang hàng nếu không qua mặt được ‘con đượi đáng ghét kia’…

Tuy nhiên ,hiện giờ,Thảo cũng đã mãn nguyện lắm rồi…từ nay nàng không cần nhìn mặt lảo Hải,Vân để ‘sống còn’…ngược lại…trong các quyết sách của Thành phố…lá phiếu của Phó Chủ tịch thường trực nàng rất là quan trọng đấy…họ phải ‘ve vản’ nàng để có được ‘đồng minh’…

Lúc Hải nghe tin cả hai Thảo,Vân đều được thượng vị,lảo không ngạc nhiên.Hải biết đây là sự sắp xếp của lảnh đạo phía trên,lảo không có ý kiến gì,hơn nửa Tường,Luân hai người thuộc phe cánh Hải cũng lần lượt thượng vị vào chức Trưởng ban Kỷ kuật và Cục Trưởng Cục Công an…còn nữa,vị trí của Thảo hiện nay ,Hải sẻ dành cho Yến coi như bù đắp công sức nàng bú cặc lảo bấy lâu…Nói tóm lại là lãnh đạo cũng đã dành cho Hải rất nhiều ưu đãi rồi,còn đòi hỏi gì nửa chứ?

Còn nửa…mụ Thảo nầy mấy tháng nay cũng bú cặc mình miệt mài rồi…cũng đã ‘củ mèm’ rồi…hắc hắc hắc…cái củ không đi thì không có cái mới…
Phòng hậu cần tại ủy ban nhân dân hôm nay ‘vui như Tết’…phong thủy tốt nha mới có 3 người được thăng chức…

Chánh văn phòng Việt được bổ nhiệm vị trí Phó Bí Thư thành ủy…cũng là ‘cá vượt vủ môn’ hóa rồng vì là thăng 3 cấp đấy…Chủ nhiệm Huy được điều động đến Phụng Hiệp đãm nhiệm vị trí Chủ tịch huyện,cuối cùng là Phó chánh văn phòng Ngọc được bổ nhiệm làm Cục trưởng Cục xây dựng…

Trong phòng hậu cần,tiếng nói cười rôm rả,3 người Việt,Huy,Ngọc hôm nay mặt mày rạng rở đón nhận lời chúc mừng từ mọi người,thỉnh thoãng liếc mắt nhìn về phía bàn của Đức…vẫn chưa thấy hắn xuất hiện.Không chỉ là họ thôi mà mọi người khác cũng đang ngóng bóng dáng của Đức…lý do rất dể hiểu…Việt,Huy,Ngọc thăng chức…vậy thì vị trí của 3 người nầy cần được bổ sung…đây là điều họ suy nghỉ,ai cũng muốn tranh thủ trừ Chi…nhân viên mới đang cặm cụi siêng năng làm việc…đối với Chi,vào được đây đã là chuyện ‘ngàn lẻ một đêm thành sự thật rồi’… nên cứ cắm cúi,tập trung làm việc,biểu hiện sự siêng năng cần cù…để 3 tháng sau có thể vào được biên chế…Chi không hề biết rằng mọi người đều thấy trên trán nàng có khắc chử ‘Đức’ to tổ bố,nên có ‘ánh hào quang trên đầu…vì vậy là nhân vật ‘bất khả xâm phạm’,cái chuyện 3 tháng sau vào biên chế chỉ là lý thuyết suông thôi…

Trong đầu ai cũng nghỉ làm sao ‘kết nối quan hệ’ với Đức…nên giờ phút nầy…mổi người một ý nghỉ…
-Hahaha chào mọi người….gần 9 giờ mới thấy Đức tổng cà lơ phất phơ đi vào,vẻ mặt còn hơi ngáy ngủ…đêm qua Tâm ‘sung độ’ nên Đức ‘phải chìu’ tới gần 3 giờ sáng,nghỉ tới đêm qua Đức khoái chí….dì Út ngày càng ‘ngầu’ nha…cái gì cũng chủ động…nó cứ nằm ngửa ra cho dì Út cưỡi như cưỡi ngựa là được rồi, hai tay tha hồ nắn nhồi cặp vú thôi…hắc hắc hắc…
-Đức à..nào nào vào văn phòng tôi một chút…Việt đon đã….
-Úi cha…Chú Việt,Huy,Chị Ngọc….3 người làm gì ?sao hôm nay ăn mặc trịnh trọng vậy…Đức đã biết nhưmg làm bộ giả mù sa mưa ngờ nghệch hỏi…hôm kia nhận được tin tức từ Nancy..những đề nghị của nó điều được thông qua…như vậy ‘cái vòng tròn mà Đức là hạch tâm’ chính thức được thành lập…
-Ngày hôm nay nhất định cậu phải cho tôi chút mặt mủi mới được đó…cơm trưa hay cơm chiều..tùy cậu chọn….Huy thân thiết nhìn Đức đưa ra lời mời…hắn muốn mời Đức trước hết là bửa cơm trưa mục đích là níu kéo Đức có mặt cho bằng được trong bửa tiệc thăng chức,
-Chủ nhiệm Huy nè…chuyện nầy phải có trước sau đấy…Việt nghiêm giọng…
-Chánh văn phòng Việt à…hình như anh quên rằng tôi là người mời cậu Đức ngay từ khi cậu ta bước vào đây đó..Huy không nhượng bộ nhướng mày đáp trả..
-Hahaha…trước hay sau gì các vị cũng phải móc bóp đãi khách mà..không tiết kiệm được đâu….Bí thư Việt,Chủ tịch Huy….à còn nửa Cục trưởng Ngọc….các vị nói có phải không?Đức cười hihi haha gọi từng chức vụ mới của mọi người khiến cả ba sung sướng kiêu hãnh mặt mày sáng lạng,cười toe toét mồm…Ngày hôm qua đã nhận được thông báo của Ban tổ chức cán bộ nên họ ăn mặt trịnh trọng đi tiếp kiến ngày hôm nay…đặc biệt là sẻ có chụp hình trong buổi lể trao công văn bổ nhiệm…rồi sẻ được lên báo tỉnh…Cần phải ăn mặc cho trịnh trọng mới được.
-Cũng là cậu Đức có suy nghỉ chu đáo hơn…anh Việt,anh Huy à..không cần giành nhau đâu…Mổi người chúng ta nhất định phải đãi cậu Đức và mọi người là chuyện không thể tránh rồi…Ai trước ai sau củng được mà…Có phải không?Ngọc bây giờ mới lên tiếng…liếc nhìn Đức với ánh mắt ủy mị…hôm nay nàng trang điểm đẹp như minh tinh xứ Hàn,khiến Việt,Huy trố mắt..Việt cãm thấy cặc trong quần rục rịch ngóc đầu…nghỉ bụng hôm nay nhất định kéo Ngọc cùng nhau ‘ăn mừng’ rồi đi mướn khách sạn đụ một phen.

Việt hoàn toàn không biết trong đầu Ngọc,hình tượng của Việt như là con số không to tướng… tuy vậy, ngoài miệng Ngọc vẫn còn ‘xã giao lịch sự cho đúng lể tiết’,hôm qua nhận được tin mừng mình sẻ là Cục trưởng Cục xây dựng…mặc dù đã được Đức ‘móm’ tin trước rồi nhưng nàng vẫn bàng hoàng ngẩn ngơ,cứ tưởng mình đang mơ…nghỉ lại hơn 3 năm rồi,hầu như mổi tuần cởi quần cho Việt đụ…cuối cùng chẳng được gì ngoài lời hứa suông…Đức thì khác…vừa cùng hắn đụ vài lần thôi…lần nào lồn cũng sướng tỉ tê mà cái kết quả lại vượt xa sự mong đợi…Cục trưởng Cục xây dựng đó…tối qua khách đã đến nhà nườm nượp rồi…quà cáp chúc mừng chất đầy bàn…trong đó có 1 họp bánh..nhưng không thấy bánh chỉ thấy 20 ngàn đô la mỷ…trời ơi…cả 1 tương lai sáng lạng tuyệt vời…vì vậy cho dù Việt có nhìn nàng với ánh mắt tha thiết cở nào đi nửa cũng vô dụng…Ngọc không muốn nhìn lại quá khứ, không muốn nhớ lại một thời nàng đã ngu cho Việt đụ chùa,bây giờ nàng lúc nào cũng nhìn Đức với ánh mắt tha thiết…cửa lòng và cửa lồn đều mở rộng…Chỉ cần Đức muốn…nàng sẳn sàng cho hắn đụ bất cứ lúc nào.
-Vậy khi nào các vị đãi tiệc nói trước một ngày nha để tôi nhịn ăn..nè..nói trước nha….phải nhà hàng 5 sao đó…Đức pha trò…

-Nhất định..nhất định rồi…Tôi đã định ngày rồi..Thứ 7 tuần tới nha…có được không? Trình độ bợ đít của Huy đã đến mức trơ trẻn trên cả tuyệt vời,qua đó,ý đồ đã rỏ,nếu Đức nói không rãnh thì Huy sẻ chọn ngày khác,ngày nào không quan trọng nhưng phải nhất định là ngày Đức có thể tham gia…tối qua chú hắn,vị Phó Chủ tịch tỉnh cũng muốn bắt cầu làm thân…bửa tiệc mừng lên chức là dịp tốt nhất để chào hỏi Đức một cách danh chánh ngôn thuận.
-Thứ 7 tuần tới à…hahaha….không rãnh cũng phải rãnh mà…tiệc của Chủ tịch Huy không thể vắng mặt được…nhất định sẻ có mặt…
Huy cả mừng…mặt mày tươi rói…trong khi Việt gầm mặt…”cái thằng Huy nầy sao lẹ làng vậy?nhất định là thằng chú nó chỉ điểm rồi…”
-Đức à…cậu vào văn phòng tôi một chút..có chuyện cần bàn với cậu…Việt khoát tay lên vai Đức ra vẻ vô cùng thân thiết…không để ý đến ánh mắt khinh bỉ của Huy và Ngọc…
-Uống trà đi…Việt pha 1 tách trà cho Đức…
-Ây da…Bi thư Việt à…đừng có làm như vậy nha…để Bí thư pha trà…tôi không gánh nổi hậu quả đâu…sẻ bị phê bình đó…
-Hahaha…cậu đó…Việt cười sung sướng,tâm tình thoãi mái khi được người khác gọi là Bí thư…đúng ra nên gọi là Phó Bí Thư…nhân vật số 3 của thành phố…nhưng trong quan trường,chử ‘Phó’ thường được quên đi…cũng như là Phó Chủ tịch cũng thường được gọi là Chủ tịch …coi như là ‘qui tắc ngầm’ trên quan trường…
-Bí thư gọi tôi vào đây có chỉ thị gì à?
-Cái gì chỉ thị chứ…cậu thiệt là…gọi cậu để cho cậu biết là thứ Hai tới nầy cậu phải trình diện ở trường Đãng rồi đó…đây là giấy thông báo..cậu cầm giấy nầy tới trình diện ở trường Đãng…Việt lấy ra một công hàm đưa cho Đức…
-hả?thứ Hai tới nầy?nhanh vậy sao?Đức nhăn mặt như khỉ ăn ớt…
-Ậy…cậu không cần phải khẩn trương đâu..cứ coi như đi làm ở ủy ban là được rồi…không có khác biệt đâu…đã lo liệu hết rồi…Việt cười mĩm chi,hôm kia Chánh văn Phòng Tỉnh ủy Đàm gọi xuống…đại khái là ‘gợi ý’ Việt sắp xếp người hổ trợ Đức trong thời gian 3 tháng học tập ở trường Đảng…Việt cả mừng…có lý do để đưa Quyên đi học một lượt với Đức…
Việt đưa Quyên đi học trường Đảng là có lòng riêng,chẵng tốt lành gì,khi Quyên đi học ở trường Đảng,lảo có cơ hội đưa Liên,người chị bà con chú bác của lảo lên đãm nhiệm chức Phó chánh văn phòng,vị trí của Ngọc hiện thời…sau 3 tháng,khi Quyên học xong trở về nhiệm sở…có cơ hội lên chức hay không thì là ý trời…Thật ra Việt muốn ‘đẫy’ Liên lên vị trí Chánh văn phòng của lảo nhưng chuyện nầy lảo không thể quyết định…mà lo do Chủ tịch thành phố đề bạt rồi phải được ủy ban bỏ phiếu…
-Hả?lo liệu hết rồi?làm sao lo liệu ?Đức ngẩn ra.
-Ậy…cô Quyên cũng sẻ được đi học cùng lúc với cậu…
-Hahaha…hiểu rồi…hiểu rồi…sao không nói sớm 1 chút đi..làm tôi hết hồn….Đức chợt hiểu ra…thì ra là vậy…Nancy nầy đúng là “đã lót đường hết rồi…”đáng yêu thiệt…”
-Vậy là hài lòng rồi chứ gì?Việt cười ha hả…
-Hài lòng…quá hài lòng…Cám ơn Bí thư Việt đã chiếu cố….
-Đừng khách sáo…sau nầy liên lạc thường hơn một chút…quên nửa…cậu nhất định phải có mặt trong bửa tiệc thăng chức của tôi đó…Giọng Việt nghiêm túc.
-Nhất định rồi…khi nào tổ chức thì thông báo cho tôi …thôi tôi ra ngoài làm việc…

Đức bước ra ngoài…chuyện nó cần làm bây giờ là thông báo cho Ngân tin mừng..tối qua nó đã thảo luận với Vân,nó muốn Vân đưa Ngân lên vị trí Chánh văn phòng của Việt hiện nay… Luôn tiện,cũng phải nóí cho Vân cất nhắc cho chị Quyên kia cái gì đó mới được…không thể để người ta làm công không cho mình nha…như vậy là không biết điều chút nào…à há…cái thằng cha Huy đi làm Chủ tịch huyện..vậy thì mình nói Chủ tịch Vân cất nhắc chị Quyên đãm nhiệm chức Chủ nhiệm…đúng rồi…vậy đi…
Ngân đang một bụng hờn dổi…từ lúc bước vào cửa Phòng tổng hợp..nàng đã nhiều lần ‘liếc’ trộm Đức nhưng hắn dường như quên đi sự hiện diện của nàng…chưa hề nhìn nàng đến nửa con mắt…bụng đang tưng tức,thình lình Ngân trợn mắt há mồm,không chỉ có nàng thôi mà hình như tất cả mọi người đều sững sốt…tên Đức kia cất tiếng hát…”ngày nào cho tôi biết yêu em rồi tôi biết tương tư …’

Chỉ có hắn mới chơi bạo vậy thôi,cất tiếng hát trong phòng,ngay giửa giờ làm việc,hình như hắn coi đây là nhà của hắn vậy.Không ai có cái gan nầy,ngày thường chỉ cần nói chuyện lớn tiếng cũng sẻ bị phê bình nghiêm túc…Bây giờ tên nầy hát đó…nhưng chẳng ai tỏ vẻ bất bình hay khó chịu.Tuy chỉ có một câu thôi nhưng cái tiếng hát thật khó nghe…như con vịt kêu.Có tiếng cười rúc rích rồi tất cả đều cười ồ lên…
-hahaha…thành công rồi…thấy mọi người có vẻ buồn ngủ nên tôi chọc cười cho tỉnh táo lại đó mà…Bình thường tôi hát hay như Trần Thái Hòa vậy…Đức ‘trơ trẻn’ bơm mình lên…
-Bài ‘Bao giờ biết tương tư’ tôi cũng thích lắm…hihihi…có phải tương tư ai rồi không?Quyên cười lên tiếng trêu chọc.
-Chị Quyên à…chị thiệt thông minh đáng yêu…hiểu ý người ta…rồi hướng về Ngân…hay nháy mắt…
-Cậu thiệt là ‘đồ quỷ’ mà…làm việc đi..Quyên cười mắng…nàng thật thích ‘tên nhóc’ nầy..từ lúc nó vào làm việc,không khí luôn vui tươi vì nó thường hay chọc cười người ta…Quyên biết Đức lý lịch thật khủng bố nhưng chưa bao giờ ra vẻ ta đây hách dịch.Hồi sáng nầy,Việt đã ‘giao phó’ cho nàng 1 nhiệm vụ ‘chính trị’ đó là đi học trường Đảng ’phò tá’ Đức vượt ‘khó khăn gian khổ’.Quyên không ngây thơ tin rằng ‘cái bánh ngọt’ tự nhiên rơi xuống đầu mình…Quyên biết cái lảo cáo già Việt giở trò quỉ nhưng Quyên tin rằng đây là cơ hội của mình…chỉ cần nàng được Đức thưởng thức,tin tưởng thì sau nầy nàng sẻ có ‘tiền đồ vô lượng’.Chuyện nàng cần làm là trong 3 tháng nầy xây dựng tốt quan hệ với Đức….lảo Việt tưởng rằng Quyên khù khờ không biết lảo có âm mưu mờ ám tạm thời ‘tống’ nàng đi để tiện nghi cho cháu gái lảo…lảo Việt tính già hóa non rồi…
Ngân thấy Đức nhay nháy mắt với mình,hai má liền đỏ lên,trong lòng thấy ngọt ngào…thì ra vừa rồi cái tên nầy hát cho mình,muốn tán tỉnh ….’Đồ nhà quê’…liếc Đức một cái…thình lình trên màn hình xuất hiện hàng text khiến nàng sững sốt:”Đang vận động cho cô vị trí của Chánh văn phòng thay thế chú Việt…không biết có được không…nếu được phải đãi khách chúc mừng đó”
Ngân run lên…xúc động…ai đi làm mà không muốn được thăng chức?người nhìn lên,nước chãy xuống…Ngân cũng như ai khác,nhưng nàng không có chổ dựa nên đành chịu,Ngân chưa hề nghỉ sè nhờ Đức nhưng hắn lại ra tay nâng đở chưa hề nói điều kiện gì…Ngân vô cùng cãm động…Trong phút chốc…’tình yêu như trái táo thơm’ chợt đến…Ngân ngây người ra…
-“Cảm động phải không?vậy cũng không cần ngồi thừ người ra như vậy chứ?nè…nói trước nha…nếu cô được lên chức…không cần đãi tôi ăn đâu…hôn tôi một cái là được rồi…nếu cô thấy mắc cở thì cho tôi hôn cô cũng được ha…” Đức lại gởi text nói nhăng nói cuội.

Ngân dỉ nhiên là ‘giận dử’ rồi…’nguýt’ hắn một cái…không thèm gởi phản hồi,mặt đỏ như ráng chiều…lòng ngọt ngào như được uống nước mía lao…
Đức cũng không ‘quấy phá’ thêm nửa…cầm thời đụ biểu lên tham khảo,thật khó ‘làm’ theo lịch trình nha…nhưng hôm nay đúng là ngày cần thân mật với em Yến rồi…nghỉ tới lúc ‘chỉ đạo’ Yến bú cặc mình,trong bụng Đức cười hinh hích…Yến cần phải được ‘phụ đạo’ nhiều thêm mới có tiến bộ được…nghỉ tới đây liền lấy di động bấm…
-Alô..anh à?sao gọi cho em giờ nầy..đang làm việc đó…giọng Yến nũng nịu phía bên kia đường dây…
-Cái gì?ai dám nói gì hả?bây giờ là Tổng giám đốc đang ‘kiểm tra’ em mà…Đức cười…
-Có chuyện gì nói đi…em đang bận thật đấy…đang họp…
-Vậy sao?à..tối nay anh đón em nha…mình đi ăn tối…nhớ nha… 8 giờ anh tới đón em…xong rồi..họp đi…Rồi không đợi Yến ừ hử,Đức cúp máy…nhìn đồng hồ…chỉ mới hơn 10 giờ,còn lâu mới đến giờ ăn trưa.Đang suy nghỉ bâng quơ chợt cãm thấy có ai nhìn ,Đức quay sang bắt gặp ánh mắt của Chi đang nhìn nó gật đầu mĩm cười coi như chào hỏi.
-Haha..chị Chi…sao hả?làm việc thế nào rồi…có thích không?có vấn đề gì không?Đức tỏ ra quan tâm…nhớ lại hình như từ bửa Chi vào làm,mình hình như quên mất luôn rồi…thiệt tệ nha…
Chi làm việc được hai ba ngày nay rồi…lúc đầu vì là người mới nên hơi ‘khớp’,hồi họp…nhưng mọi người chung quanh rất niềm nở chào đón khiến nàng dần dần cũng thấy hòa hợp dể dàng…có điều là ‘hiếm’ khi thấy Đức…nàng biết cái bàn bên cạnh là chổ của Đức ngồi nhưng người thì không thấy đâu…đôi khi chỉ thoáng qua một cái rồi biến đi…Chi không biết Đức làm việc gì,không dám hỏi ai…nàng chỉ biết hắn rất có ‘thớ’…ai cũng nể mặt…cũng không phải vì vậy mà nàng giờ nầy được ngồi đây làm việc hay sao?
Chi muốn có 1 cơ hội cảm ơn Đức từ đáy lòng nhưng chưa bao giờ có dịp….hôm nay mới thấy nó ngồi đó,lại dường như không nhìn tới mình chút nào,thấy nó vào văn phòng xếp Việt rồi trở ra lăng xăng gọi điện…Chi không dám quấy rầy,chỉ lén nhìn hy vọng nó thấy mình…quả nhiên cuối cùng nó cũng thấy mình..thái độ rất niềm nở.
-Khi..khi nào em rãnh…chị mời em ăn cơm…cảm ơn em..Chi lí nhí…
-Hả?ây da…là người nhà với nhau…đừng khách sáo chị Chi à…ăn cơm thôi í mà…bửa nào cùng tới nhà hàng em là được rồi…Đức hiểu Chi mời cơm là muốn tỏ lòng cám ơn …
Vừa lúc đó di động vang lên..là của Chủ tịch Vân gọi tới…Đức nhìn Chi tỏ vẻ ái nái xin lổi…phải trả lời điện thoại.
-Alô…hahaha…chuyện gì?sao rãnh vậy?
-Không rãnh đâu…thấy cậu không gọi nên tôi gọi coi cậu ‘chết’ chổ nào rồi….Vân ‘đai nghiến’.
-Cái gì chớ..tôi cũng bận lắm,phải chuẩn bị đủ thứ…tuần tới phải đi học ở trường Đãng rồi…Đức bắt đầu ‘ba xạo’…
-Vậy sao?cũng tốt….cho cậu có việc làm..bớt đi rong…Vân chế nhạo…
-Cái gì đi rong đây?nói bậy nói bạ….à nè…trưa nay…ra ăn cơm…
-Không được…bận họp…khi khác đi…
-Cái gì?lại họp? Ừm…thôi được…bye…sau tiếng ‘bye’ Đức cúp máy…Nó quả thiệt không hài lòng chút nào…một đám đàn bà sao mổi lần vừa nói chuyện vài câu là bận họp vậy?coi bộ trong tương lai nên ít giao thiệp vơi phụ nử bận rộn là tốt hơn…Tốt nhất là như Thím ba,Thu,Tâm và Lan…lúc nào cũng sẵn sàng cho nó đụ…không bận họp hành…

Nhưng thình lình Đức thộn mặt ra…nghỉ:” ai cũng có công việc của họ…mình thiệt không có gì để làm sao?vậy thì quá vô dụng rồi…đành rằng :”dỉ đụ vi tiên” nhưng cứ suốt ngày đi đụ dạo,không làm gì hết không phải là chuyện tốt…Lại nghỉ :”hiện nay có Nancy chống lưng,Phó Loan lèo lái công ty…cái gì cũng không lo…mai nầy thì sao?càng nghỉ Đức càng đổ mồ hôi lạnh…”không được…nhờ người không bằng nhờ mình…Đức âm thầm quyết định từ nay phải cố gắng thêm nhiều…từ từ nắm tất cả mọi việc trong tay sẻ ngàn lần tốt hơn.

Đức có biết đâu nó cúp máy như vậy khiến Vân lo sốt vó…đứng ngồi không yên…hôm nay quả thiệt có cuộc họp quan trọng trong việc điều chỉnh nhân sự…nàng là tân Chủ tịch….không thể vắng mặt được… Tốc độ thăng chức của Vân so với máy bay trực thăng còn nhanh hơn…Đức muốn nàng điều Ngân làm Chánh văn phòng ,chuyện nhỏ…bây giờ Đức muốn gì nàng liền làm theo…không suy nghỉ và cũng không muốn suy nghỉ.Vân biết giửa Đức và Ngân có cái gì đó…nhưng rồi sao chứ?nàng chắc chắn là không thể độc chiếm nó thôi thì cứ ngoan ngoãn làm 1 trong những người đàn bà ’ của nó là được rồi,nhiều chuyện làm gì…đối với Đức…Chủ tịch Vân vừa phục tùng vừa yêu đậm đà…sao có thể nói ‘không’ khi Đức muốn rủ rê nàng ra ngoài trước là ăn cơm sau là làm chuyện ấy chứ?tên nầy thiệt là ngu mà không hiểu gì hết lại dể giận…Liền sau khi Đức cúp máy,Vân gọi lại…
-Chuyện gì?không họp sao?Đức cười trong bụng…biết trăm phần trăm Vân sẻ gọi lại..quả nhiên như nó đoán..đàn bà cần phải ‘giáo huấn’ một chút…nếu không họ sẻ ‘lờn’ mặt nha…
-Đừng giận mà…sau khi họp xong…mình gọi cậu liền…vậy được chưa?hôm nay có cuộc họp quan trong điều chỉnh nhân sự đó mà….Vân nhỏ nhẹ giải thích…
-Đâu có gì…bận thì thôi…khi khác…
-Thiệt?cậu làm tôi hết hồn…tưởng giận rồi…Vân cười…
-Tôi không nhỏ mọn vậy đâu…thôi đi họp đi…
Cúp máy…thấy cũng sắp tới giờ ăn trưa…Đức liền chạy về công ty Đức lập…lâu lâu cũng phải về ghé mắt một cái…dù sao mình cũng là Tổng giám đốc mà…từ nay nhất định sẻ thường xuyên về đây…

Vừa bước xuống xe liền thấy Yến,Cường đang nói cười vui vẻ bước ra…hai người vừa họp xong…ra ngoài ăn trưa.
-Đức tổng…sao anh lại tới đây?Yến nhìn Đức…họp vừa xong,bụng đói…đúng lúc Cường rủ đi ăn gần đây nên nàng ưng thuận…chỉ là tình cờ thuận đường mà thôi…bất ngờ nhìn thấy Đức sợ Đức hiểu lầm nên nàng lên tiếng hỏi một câu.
-Chuyện gì?tôi về công ty của tôi mà…Đức trả lời cộc lốc…nó quả thật không vui,thậm chí là mất hứng khi thấy người đàn bà của mình cười cười nói nói với đàn ông khác…nhất là tên Cường nầy có bãn tánh dê xồm…
-không…tôi không phải là ý nầy…Yến muốn khóc…sợ hải khi nhận thấy Đức nói chuyện với mình như vậy…nàng thiệt hối hận khi nhận lời cùng đi ăn cơm với Cường…
Đức chẵng nói gì thêm….mở cửa đi vào công ty…hôm nay Nhung đi học..người thay thế Nhung là phụ nử mũm mĩm,sồn sồn…thấy Đức liền gật đầu chào…
-Chào chị…Phó tổng có ở văn phòng?Đức hỏi…
-Phó tổng vừa mới đi ra ngoài với chị Tâm….người trả lời là Yến…nàng không đi ăn cơm mà quay trở lại…lên tiếng trả lời thay.
-Cô không đi ăn cơm với bạn sao?đi ăn cơm đi…Đức lạnh lùng nói…rồi bước vào văn phòng mình…
Yến bước theo vào trong…nàng nhất định phải giải thích mới được…
-Em…em chỉ là đi ăn cơm gần đây thôi…em và anh ta không có gì mà…Yến lí nhí giãi thích,nàng thật sợ Đức hiểu lầm…
-Đâu có gì..không cần giải thích đâu…đi ăn cơm đi…không thể để bụng đói đâu…
Trước đây 1 có lẻ Đức sẻ rất giận nhưng sau khi suy nghỉ cặn kẻ,bây giờ Đức có thể nói trong phút chốc đã hoàn toàn “lột xác” rồi…đã có lối suy nghỉ “phóng khoáng” hơn…Đức thậm chí nghỉ nếu Yến ‘vừa mắt’ tên Cường kia thì đã sao?có vấn đề gì?
Nhưng Đức lại không nghỉ khi nghe Đức nói với mình với giọng “bình thản”,mặt Yến bổng trắng bệch…sợ cuống lên…Tâm lý con gái là vậy…đụ nhau lần đầu rồi thì yêu đậm đà…chỉ sợ Đức vì hiểu lầm mà quên mình thậm chí cắt đứt quan hệ…thế là nước mắt Yến trào ra…
-Em..em với hắn ..không có gì mà…Yến nói với giọng nức nở khiến Đức đâm hoãng…giờ nầy Phó Loan,dì Út trở về nhìn thấy là chuyện lớn nha…
-Anh đâu có nói em có cái gì với hắn chớ….đi…anh đưa em đi ăn cơm…khoan đã…lau nước mắt đi đã…người ta nhìn thấy tưỡng anh sàm sở em đó nha…Vừa nói vừa lấy miếng khăn giấy chậm nước mắt Yến,rồi hôn lên mắt nàng…Lòng Yến ngọt lịm…miệng chúm chím cười…
-Đi…anh đãi em đi ăn cơm…anh cũng đói bụng rồi…chợt quay lại nói nhỏ:”không được quên chiều nay..anh bắt cóc em đó”.
-Ừm…nhớ mà…anh quên thì có…anh lo anh đi…Được Đức dổ ngọt Yến thấy lòng ấm áp,nghỉ tới chiều nay…hai má đỏ lên nhưng vô cùng mong đợi.
-A ha..Chào Đức tổng…
Một đám ‘quần thư’ đang nhìn hai người…Tiếng nói không phải của cô nàng Tuyết thì là ai?cô nàng đang cười cười với nhìn cả hai với ánh mắt dò xét,thoáng có chút mất mát,thoáng có chút tức giận…bên cạnh là Nguyệt,Cúc mà Đức đã có lần gặp qua…cả hai nhìn Đức,Yến rồi liếc qua người bạn mình…không hẹn cả hai cúi đầu xuống bấm bụng cười thầm…chờ xem kịch vui.Số là từ bửa tối hôm đó…cả hai nhận thấy người bạn mình sau buổi ‘hẹn hò’ với Đức tổng…thì hình như là bị ‘trúng tà’,cứ ngồi một mình cười vu vơ…Nguyệt,Cúc thừa hiểu người bạn mình đã hết thời kỳ ‘nổi chứng ngựa’ rồi mà đang trong trạng thái “iêu đậm đà”…nên mới như vậy.Ai dè…hôm nay…cả hai nhận thấy bạn mình có đối thủ rồi…lại là đối thủ ‘nặng ký’nha.
Làm chung trong công ty,dỉ nhiên Nguyệt,Cúc cũng biết Yến…so với Tuyết…về tài về sắc…mỗi người mổi vẻ 10 phân vẹn 10 nha…Đức tổng thật may mắn…cũng phải..hắn đẹp trai,phong độ,đầy mị lực…là sát thủ tình trường của nử giới…bất chợt,trong thâm tâm cả hai không hẹn nhưng có cùng một ý nghỉ:”nếu được làm người tình lẻ của hắn cũng không ngại đâu”…
-Hahaha…chào các cô…đi ăn trưa về à?Đức nhìn 3 người con gái đẹp hỏi…thầm nghỉ:”Phó Long nầy đúng là có mắt ‘hại’người mà…sao lại ‘thu nhận’ toàn là mỷ nử vậy?không ổn…không ổn…mình định lực ngày càng kém…
-ừm…chúng tôi vừa đi ăn trưa về…anh đang định đi đâu vậy?Tuyết hỏi với giọng điệu ‘có ý truy vấn’.
-Cũng đang định cùng cô Yến đi kiếm cái gì bỏ bụng…hahaha hơi trể một chút…cũng tốt..không đông người lắm…dể kiếm chổ ngồi…Đức nói qua loa cho có chuyện nói..
-Đức tổng..anh thiệt là không công bằng đó nha…cùng là nhân viên của Đức lập…sao anh chỉ đãi có một mình chị Yến?có phải không tụi mày?Tuyết nói xong quay qua hai người bạn mình ‘tìm’ đồng minh…
-Đúng đó…Đức tổng..anh không thể bên trọng bên khinh nha…như vậy là không công bằng…Nguyệt,Cúc liền ‘ra mặt bênh vực ‘lẻ phải’.
Phụ nử luôn có trực giác bén nhạy,Yến cãm thấy Tuyết hình như có vẻ ‘ghen ghen’ với mình,ánh mắt nhìn Đức như muốn ‘nuốt chửng’ hắn vậy…bất tri bất giác tay quàng tay Đức…ý đồ như tuyên bố ‘chủ quyền’.
-Hay là…mấy chị cùng đi chung với ‘chúng tôi’ đi…Yến cười vui vẻ ,lên tiếng ‘mời mọc’,đồng thời đứng sát vào Đức hơn nửa…
-để khi khác đi…nè Đức tổng..đừng có quên anh còn thiếu tôi một bửa đó…lần tới..tôi và anh đánh cá…nhớ đấy…Tuyết cũng không vừa…tiến sát Đức cầm tay lắc lắc vừa nói vừa liếc Yến…ý đồ tuyên chiến đã rỏ ràng,ngầm nói:”không dể đâu”…
-hả?không phải chứ?cô nàng nầy…Đức ngẩn ra…ý gì đây?
-Cái gì đánh cá?nói nghe được không?tiếng Phó Loan từ phía sau vang lên…Loan và Tâm cũng vừa đi ăn trưa về…thấy một đám người đang xí xô xí xào trong đó có Đức,tiến gần nghe loáng thoáng liền đoán có lẻ ‘nhị nử’ đang ‘đấu đá’ tranh giành Đức…chuyện nầy không ngoài dự liệu của Loan…Đức trẻ,phong độ,đẹp trai lại là Tổng giám đốc…con gái không vì hắn mà đấu đá nhau mới là lạ…tuy vậy Loan vẩn thấy không thoãi mái…hậm hực nghỉ bửa nào ‘cắn đứt cặc’ nó cho bỏ ghét…
Tâm thì khác…Đức là cháu nàng…nhưng Đức và nàng lại có quan hệ xác thịt…chuyện nầy vỉnh viển chỉ được nằm trong bóng tối…vì vậy Đức có ai đi nữa…đối với nàng tuyệt đối không ảnh hưởng…chỉ cần nàng và Đức vẩn như vậy là được rồi…Tâm không muốn gì hơn…
-Đức tổng…anh nói cho Phó Loan biết đi…anh muốn cá cái gì?Tuyết ‘liếc’ Yến cười cười rồi ‘nũng nịu’ nói.
Đổ mồ hôi…đổ mồ hôi…người ta chỉ sợ xãy ra chuyện…còn cô nàng nầy rỏ ràng chỉ sợ chuyện không xãy ra mà…
-Cá cái gì chứ?hahaha…Cô Tuyết nầy nói chơi thôi đó mà…Cô Tuyết nè…mình cá cái gì vậy?Đức tìm cách ‘chạy đạn bán cái’ cho Tuyết…Đức không tin cô nàng nầy dám lập lại lời hắn nói hôm trước:” tôi thua tôi cởi truồng cho cô coi,còn cô thua cô cởi truồng cho tôi coi…”bảo đãm là không dám rồi…cô nàng nầy không bạo vậy chớ?
-Anh không nhớ thì làm sao tôi nhớ?nhưng nếu anh nhớ thì tôi nhớ mà…nhớ đó nha..anh còn thiếu tôi một bửa đó…nói xong liếc Đức cười mĩm chi…thướt tha đi vào công ty…
-Số đào hoa thì tốt…nhưng đào hoa nhiều quá cũng không tốt đâu nha Đức tổng…cậu tự lo liệu đi nha.Loan liếc xéo Đức,cố dấu hậm hực trong lòng rồi cũng ‘lắc mông’ bước vào công ty…
-Cháu và cô Yến đi ăn cơm đi…Tâm cười thông cãm cho thằng cháu …nàng không thấy ghen..ngược lại cãm thấy thú vị…mình không cần tranh giành…miễn là có phần là được rồi…tối nào hai người cũng ngủ chung giường…lúc đó Đức là của riêng nàng.
-Cô ta ‘kết’ anh í…lên xe ngồi…Yến hậm hực..môi ‘chẩu’ ra..vẽ tức giận…
-Không đâu..em nhạy cãm thôi…anh đâu có gì với cô ấy đâu chớ…Đức giả khờ…chối bai bãi…tự động đem câu chuyện đãi Tuyết một bửa coi như ủy lạo đã giới thiệu người làm cho công ty…thật ra Đức cũng cãm thấy thái độ hôm nay của Tuyết có vẻ kỳ quái…Chẵng lẻ như Yến nói?cô nàng Yến nầy ‘chịu đèn’ mình rồi sao?
-Em nói không sai đâu…để coi nhe…Yến vẫn còn ‘hậm hực’…
Tại bàn làm việc của mình Tuyết cũng đang âm thầm tính toán…Quả nhiên như Yến nghỉ,Tuyết thật sự ngày càng lún càng sâu…nhất là sau lần đầu tiên ’hẹn hò’.Nàng cãm thấy Đức nói chuyện có duyên,lôi cuốn…lối suy nghỉ ‘trưởng thành,chính chắn’ hơn hẳn những người nàng quen biết…rồi Tuyết cãm giác ‘thinh thích’…
Hôm nay bất ngờ thấy Yến thân mật với Đức…lòng cãm thấy khó chịu…cũng như món đồ mình thích lại bị người khác cướp lấy…cãm giác nầy khiến Tuyết bực bội…cãm thấy nguy cơ

*
* *

Đưa Yến trở lại công ty cũng đã 2 giờ…không quên nhắc nàng chuyện hẹn hò tối nay.Yến vừa quay lưng đi thì di động vang lên…Chủ tịch Thảo gọi tới…Đức mĩm cười…mới tiển cô cháu xuống xe thôi…người dì liền gọi tới…
-Alô…không họp hành gì sao?nhớ tôi à?Đức trêu…
-Xong rồi…liền gọi cậu…có rãnh không?Thảo hôm nay chính thức được bổ nhiệm Phó Chủ tịch thường trực…lòng vui như Tết,càng quyết tâm ‘bám’ Đức không rời…theo hắn chẵng những vinh quang mà ‘chổ đó’ còn sướng tê người…bỡi vậy vừa họp xong là nhịn không được…gọi cho hắn mục đích đã rỏ:muốn được đụ thôi…đã bén mùi rồi…nhịn không được.
-Chuyện gì?Chủ tịch Thảo đã hỏi tới dù không rãnh cũng phải rảnh mà…Đức cười dâm…nghỉ:”mới hồi sáng tính làm người ‘hửu dụng’ đàng hoàng…coi bộ khó nha…người ta rủ rê,ngu gì nói ‘không’…lại nghỉ tới cái dáng đam mê bú cặc của Thảo…cặc trong quần Đức liền ngóc đầu…
Có chìa khóa trong túi,Đức không do dự chở Thảo thẳng qua nhà Thủy mua phía bên cầu Cần thơ…đối với Vân và Thủy…vào khách sạn trong thành phố không phải là hành động khôn ngoan…sẳn có chìa khóa Thủy đưa…hắc hắc hắc…là chổ an toàn nhất rồi…tha hồ…
-Đây là đâu vậy?Thảo vào nhà nhìn quanh, nghi hoặc hỏi.
-Mới mua…đầu tư thôi…một hai năm sau giá lên…bán lại kiếm lời…Đức không do dự đáp.
-Cậu thiệt có ánh mắt nhìn xa…nhưng cũng phải có tiền mới được…Thảo nhìn căn nhà,tuy là vùng quê hẻo lánh nhưng miếng đất nầy với đà phát triển hiện nay,không cần vài năm sau,có khi chỉ là vài tháng hoặc năm sau bán lại …lời chắc rồi.
-bây giờ dì cũng có thể mà…Đức cười ,nó biết Thảo là người thông minh,lăn lộn trong quan trường bấy lâu,nay được ngồi vào vị trí Phó Chủ tịch thường trực..vị trí béo bở,chỉ cần vài năm thôi,sướng cả ba đời con cháu…
-Thì cũng là nhờ cậu đó thôi…yên chí đi…tôi được gì cũng sẻ chừa phần cho cậu…Thảo ‘ủy mị’ liếc mắt đưa tình…
-Không phải nói chuyện đó…sao dung tục vậy…Đức cười dâm dê tay trái bóp vú tay phải thọt thẳng vào lưng quần saten Thảo đang mặc trên người… Hôm nay đi tiếp nhận công hàm thăng chức nên Thảo đặc biệt mặc áo dài…hai gò ngực vun cao…
-Coi chừng rách…chờ chút…để cởi ra đã…Thảo vừa nói vừa cởi hàng cúc áo dài…không dám để Đức thoát y cho nàng…sợ rách nên nàng tự cởi,Đức khoái chí chiêm ngưỡng quá trình Thảo từ từ thoát y trước mắt …đồng thời nó cũng tự động tuột quần cởi áo…Chiêm ngưỡng quá trình đàn bà thoát y cho mình đụ là quá trình kích thích nên cặc Đức liền cứng ngắt.
Nịt vú được tháo xuống,bộ ngực trắng ngần dần dần hiển lộ …cái quần saten cũng được kéo hẳn ra ngoài…cuối cùng là cái quần lót ren màu đen…người Thảo rúc cục trần truồng như nhộng…Nếu nói gái một con trông mòn con mắt thì phải nói đàn bà ở tuổi 34,35 trông mòn con cặc…Cặc Đức lúc nầy thì khỏi nói rồi…đang trong tình trạng hùng dủng chuẩn bị ứng chiến…nhưng Đức không vội,không hấp tấp,từ tốn hưởng thụ quá trình làm tình…Đức dìu Thảo ngồi lên chiếc ghế kê sát tường,nó khui lon bia Sàigòn ,dang rộng hai chân nàng ra ,đổ bia vào chổ đó ,kê miệng vào bú liếm…đúng ra là lấy lồn làm ly uống bia…Thảo chỉ thấy chổ đó lạnh buốt rồi có cái miệng phà hơi ấm áp vào,kế đó là có ‘con rắn’ quậy tung ngang dọc ,Thảo chơi vơi…tâm hồn bay bỗng…cố kìm hãm âm thanh trong cổ họng để khỏi thét gào…
Để lưng Thảo dựa vào tường,gát một chân nàng lên ghế…Đức đụ Thảo trong tư thế đứng…nó nắc mạnh bạo…hai tay Thảo bấu chặc lưng Đức giử thăng bằng cho cả hai,người nàng rung động theo từng nhịp nắc…Đức vừa nắc,vừa ‘đá lưởi’ với Thảo ,tay bóp vú…không biết là bao lâu…Thảo đã hai lần lên đỉnh nhưng nó cứ nắc không ngừng,lưng nó đẫm mồ hôi…
Tiếng di động của Đức vang lên…nó chẵng thèm trả lời máy…cứ hùn hục như con trâu…
Trong văn phòng Chủ tịch Vân đứng ngồi không yên giọng oán giận:”hắn chết đi đâu rồi sao không trả lời máy?”…Như chợt nhớ điều gì,Vân cầm máy bấm 1 dãy số…
-Alô…đây là văn phòng của Phó Chủ tịch Thảo…xin hỏi là ai gọi ạ?
-Tôi là Chủ tịch Vân…muốn nói chuyện với Phó Chủ tịch Thảo…xin hỏi ….
-Dạ…Thưa Chủ tịch,Phó Chủ tịch Thảo đã ra ngoài rồi ạ…xin ngài …
-Thôi được..tôi sẻ gọi lại sau…Vân cúp máy lòng nghi hoặc:” con đượi nầy…chẳng lẻ?”
Thông qua đề nghị của Chủ tịch Vân,Ngân được đề bạt đãm nhiệm chức vụ Chánh văn phòng ủy ban nhân dân thành phố Cần thơ…Trong lúc đang tập trung làm việc,Ngân nhận được thông báo của phòng tổ chức cán bộ khiến nàng ngẩn ngơ…coi như một bước lên trời…chính thức tham gia vào quan trường…địa vị có thể nói là khá hiển hách ở tuổi 28.
Vì vậy nàng cũng gọi hắn…thì ra sáng nay hắn nói thật…không đùa chút nào.
Ngoài Chủ tịch Vân,Ngân…Cục trưởng Ngọc cũng muốn ‘thể hiện’ một chút…liên tục gọi máy nhưng chủ máy như là bóng chim tăm cá…khiến nàng ‘xốn xang’…không biết hắn ‘chết’ đi đâu rồi…định gọi hắn..ra ngoài kiếm chổ ‘tâm sự’… nhưng Đức đã tắt máy…lúc nầy khi thì dúi miệng ‘uống bia’ khi thì hùng hục nắc Phó Chủ tịch Thảo…
Cả 3 người,Vân,Ngọc và Ngân không hề nghỉ rằng Phó Chủ tịch Thảo đang ‘riêng một gốc trời ’ lỏa lồ dính xà nẹo với Đức…
-Rảnh không?hay là ra ngoài ăn cơm..coi như chúc mừng.. Phó Bí thư Việt xuất hiện trước văn phòng…lảo nhay nháy mắt…một tín hiệu trước đây lảo thường làm…ý nói:”chúng ta ra ngoài ăn cơm xong mướn phòng vui vẻ một phen”…
Hôm nay đã khác xưa rồi…Ngọc đã ban án tử hình cho lảo…nàng vô cùng hối hận mấy năm nay cho lảo đụ chùa,hôm nay làm gì chuyện nầy có thể tiếp tục?nàng là Cục trưởng…địa vị tuy thấp một chút khi so với Phó Bí thư…nhưng do tỉnh đề bạt…Ngọc không cần phải nhìn mặt Việt để làm việc nửa… hơn nửa sau lưng nàng là Đức,cây đại thụ,ai dám động nàng?
-Không được…anh Việt à…không rãnh…Ngọc đáp cộc lốc…mắt làm bộ nhìn ‘văn kiện’ trên bàn ra vẻ bận rộn.
Việt sửng sốt…không phải vì Ngọc từ chối mà là vì thái độ…Cũng là cáo già trong quan trường,lảo chợt hiểu,trong lòng sôi giận nhưng rồi nghỉ bụng:”cũng tốt..dù sao cũng đụ đã rồi…không phải là tôi trở mặt mà là cô phản thùng nha”.Vì vậy miệng cười giả lả:
-Vậy anh đi trước..nó xong quay lưng đi…Ngọc nhìn theo bỉu môi khinh thường…
Thả Thảo nơi gốc đường cho nàng về nhà…nhìn đồng hồ thấy cũng gần 6 giờ…mở di động..nhìn thấy nhiều cuộc gọi…Đức chơi cái tình ‘lơ huyền’ lờ…ngu sao…lại tắt di động…cho xe chạy xuống nhà hàng….tắm rửa,nghỉ một chút…8 giờ đi rước Yến qua Vỉnh Long hú hí…
Giờ nầy quán bắt đầu đông khách…Thu đang ngồi nơi quầy thu ngân,thấy Đức mừng rở hỏi:
-Chiều nay không đi xả giao à?ăn chút gì không?
Thấy Thu lúc nào cũng quan tâm mình khiến Đức hơi ngượng…suốt ngày chỉ đi ‘đạo dụ’ thì có..xã giao cái con khỉ gì…
-Có…nhưng chưa tới giờ…tới đây tắm rửa thay đồ…nghỉ một chút…
-Ừm…vậy lên nghỉ chút đi…tí nửa cô lên…lần nào khi Đức đến là Thu dù bận cách mấy cũng cố gắng dành thì giờ ở bên cạnh nó…
-Đức ca…Đức vừa quay người định bước vào trong chợt nghe tiếng gọi phía sau lưng…nó quay người lại thấy Hoàng đang khép nép đứng cách đó không xa,bộ dáng không giống đồn trưởng CA chút nào…
-Ụa…sao anh lại ở đây?Đức ngạc nhiên hỏi.
-Xếp Hoàng cùng thuộc hạ thường tới đây ăn cơm ủng hộ nhà hàng mình…Thu đứng kế bên cười nói..
-Vậy sao?cám ơn xếp Hoàng ha…rồi quay qua Thu cười nói tiếp:”cô à..phải tính tiền gấp đôi hoặc ít nhất là 1 rưởi đó…
-Nói bậy nói bạ…Thu nguýt…
-Hoàng biết Đức nói đùa nên sung sướng,mặt mày rạng rở,cãm thấy rất thân thiết với Đức…Từ lúc lên làm Trưởng đồn của khu vực nầy,cứ dăm ba bửa là kéo thuộc hạ tới đây ăn uống,cử chỉ lịch sự nên rất được lòng Thu.Hơn nửa,Hoàng căn dặn thuộc hạ an ninh của nhà hàng là nhiệm vụ chính trị hàng đầu…Hoàng vẩn chưa đãi tiệc thăng chức…hắn nhất định phải mời cho được Đức tham dự…nếu được Đức tham dự…thật là vinh quang,ai cũng sẻ nể mặt Trưởng đồn Hoàng…vì vậy Hoàng cứ ‘canh me’…thường xuyên ghé nhà hàng..trước là ra mặt ủng hộ sau là hy vọng gặp được Đức…Ông trời không phụ kẻ có lòng…rúc cục Hoàng cũng thấy Đức…
-Đức ca..không biết cậu có rãnh…
-hahaha..nhớ mà…tiệc thăng chức phải không?khi nào?dỉ nhiên là tôi tới ủng hộ xếp Hoàng rồi…
Hoàng mừng ‘hết lớn’…lưng khum thêm một chút nửa cho đủ thành kính:
-Đức ca rảnh ngày nào…thì chọn ngày đó….không biết…
Đức chợt hiểu….nghỉ bụng:”wow…trình độ nịnh bợ của tên nầy thiệt đáng nể nha…
-Thứ 7 tuần tới tôi bận rồi,tuần tới nửa là OK đó..hay là xếp chọn ngày đó đi ha…
Hoàng cả mừng:
-vậy thì thứ 7 trong 2 tuần nửa…hy vọng Đức ca và chị dâu có mặt…Hoàng vừa nói vừa nhìn Thu với ánh mắt như khẩn cầu khiến Thu ngượng chín người…nàng đả băm mấy rồi…Đức trẻ như vậy mà cái tên nầy…Thu thiệt lúc nầy muốn ‘đá’ thằng ngu nầy một cái nhưng trong lòng cũng thấy ‘sướng sướng’ với tiếng ‘chị dâu’ của Hoàng ‘gán’ cho nàng…
Đức khoái chí cười haha…tên nầy ‘được’…khá lắm…đáng được ‘bồi dưỡng’…
-Được…được…cứ quyết định như vậy đi…thứ 7 tuần nầy bỏ,tuần tới nửa ha…chúng tôi sẻ có mặt…
Trưởng đồn Hoàng cáo từ ra về…trong lòng sướng rung lên…nghỉ bụng ngày mai phải đánh trống kèn cho thiên hạ biết cái tin nầy mới được…
-Bửa đó…cô không đi đâu…Vừa bước vào phòng trên lầu Thu nọi nhỏ….
-hả?sao vậy?đi cho vui mà…sao lại không đi?
-Không nghe hắn …hắn nói sao?hắn…hắn gọi cô là chị dâu…mặt Thu đỏ như ráng chiều…
-Hahaha..là chuyện nầy hả?cũng đúng mà…rồi Đức kề sát tai Thu nói nhỏ:Đức không coi cô là ‘cô’…
-Lại nói bậy…Thu thấy ấm lòng nhưng miếng thì ‘phản bác’…
-Hahaha….thôi không nói nửa….Đức đi tắm cái đã…vừa nói vừa thoát y tại chổ…người trần truồng bước vào phòng tắm…định tắm xong nghỉ một chút ai dè Thu mở cửa phòng tắm bước vào…
Đã nói người đàn bà hàng ‘băm’ trông mòn con cặc…huống chi Thu bây giờ không phải là Thu cách đây một năm…Điều kiện vật chất sung túc,không phải làm lụng vất vả,lại biết giử gìn nhan sắc nên trông Thu như ba mươi thôi…và đẹp như một mệnh phụ…
Một người đàn bà đẹp,trần truồng trong phòng tắm với mình…Đức lìền quên đi chuyện nghỉ mệt.Vì cặc đã cứng rồi và đang được bao bọc bởi một vùng trời ẩm ướt và ấm áp…
Có câu “thân tại giang hồ ..cái gì… thân bất do kỷ”…đại khái ý nói là không phải chuyện gì mình muốn hay không muốn là được…
Đối với Đức thì là “cặc trên người…cặc bất do kỷ’…thì đúng hơn…không phải không muốn đụ là được đâu à….