Tôi Làm Nguyệt Lão Cho Cha Và Vợ Của Mình – Truyện SEX Bố Chồng con dâu – update Chương 400 HẾT
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tôi Làm Nguyệt Lão Cho Cha Và Vợ Của Mình – Truyện SEX Bố Chồng con dâu – update Chương 400 HẾT
Tác Giả: markoleq
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ngoại Tình, Ông Già, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Lượt Xem: 58197 Lượt Xem
Chương 374
Sự việc đã được làm sáng tỏ rõ ràng, nhưng tôi không thể phân biệt được đó là sự thật hay không. Sau khi im lặng, tôi chợt thấy mình không còn gì để nói, trong công ty và lĩnh vực kinh doanh, tôi là người ăn nói khéo léo, nhưng lúc này, tôi cứng họng khi đối diện với người thân trong gia đình.
Ông ta vẫn im lặng. Lúc này trong lòng ông đã khẩn trương đến cực điểm.
Tôi từ từ đứng dậy, đi ra ngoài cửa, tôi không còn gì để nói, cũng không cần phải ở lại. Tôi bước ra khỏi phòng mà không có động tĩnh gì ở phía sau. Tôi bước đi rất chậm, tựa hồ như đang đợi cái gì đó, là đợi cô ta cản tôi từ phía sau? Hay là đợi cô ta bỏ ông ta đuổi theo chân tôi? Tay tôi sờ sờ trong túi áo, phát hiện không có gì trong đó, tôi không khỏi cười khổ, mình đã quên mất thuốc lá.
“Cọp cọp cọp…” Khi tôi đi đến cầu thang của khu ngoại trú, phía sau tôi vang lên tiếng giày cao gót đập xuống đất, rất nhanh rất dồn dập và rất quen thuộc.
Một lúc sau, Tiểu Đình đuổi theo tôi, hai tay đưa dưới nách để đỡ tôi. Tôi quay đầu nhìn cô ta một cái, tóc cô ta còn chưa khô, hơn nữa quần áo mặc cũng không chỉnh tề lắm, khẳng định là sau khi tôi đi cô ta nhanh chóng mặc đồ đuổi theo tôi.
Tôi không nói một câu rút cánh tay ra khỏi tay cô ta, Tiểu Đình lại đỡ lấy tôi, tôi lại rút ra, cuối cùng cô ta chỉ đi theo phía sau tôi với vẻ mặt ảm đạm không nói một lời.
“Anh ăn chút gì đi, còn nóng…” Sau khi đến phòng bệnh, tôi nằm trên giường bệnh, Tiểu Đình đặt hộp cơm lên bàn đầu giường nói. Ban đầu mỗi buổi sáng tôi đều ăn sáng, dù sao một ngày ba bữa buổi sáng là quan trọng nhất, nhưng sau khi biết là do ông ta làm, tôi không còn khẩu vị nữa.
“Không ăn…” Tôi trực tiếp trùm chăn lên đầu, phòng bệnh lại lâm vào im lặng, hồi lâu sau tôi mơ hồ nghe tiếng khóc nức nở của cô ta, nhưng tôi phớt lờ.
Sau hành động tự hại mình qua đi, tôi phát hiện tâm tính của mình đã xảy ra biến hóa rất lớn, cảm giác mình trở nên tàn nhẫn hơn trước kia, hơn nữa tâm địa so với trước kia cũng nhẫn tâm hơn. Trước kia tôi quá bận tâm cảm thụ của người ta, nếu như không cẩn thận làm tổn thương người khác, mình sẽ khó chịu hơn so với người ta, nhưng hiện tại tôi lại không có loại cảm giác đó nữa.
Đến lúc xuất viện, cuối cùng tôi cũng được xuất viện. Từ khi biết thức ăn do ông ta làm, tôi không ăn một miếng nào, nhưng mỗi ngày cô ta vẫn mang đến.
Ban đầu, khi cô ta nói dối tôi rằng đó là đồ ăn mang đi, cô ta ra ngoài một lúc và đem đồ ăn về. Đến giờ tôi mới biết cả bữa trưa và bữa tối đều do ông ta giao và có thể đã được chuyển đến hành lang.
Sau khi tôi bỏ bữa tối, Tiểu Đình không còn cách nào khác ngoài việc tìm rất nhiều danh thiếp và quảng cáo đưa cho tôi, để tôi tự mình gọi đồ ăn mang đi.
Đến buổi sáng xuất viện, Tiểu Đình chuẩn bị đồ mới cho tôi, tôi ăn mặc chỉnh tề sau đó nhìn mình trong gương, có lẽ là nội tâm bị áp lực quá mức, hay là do ở trong bệnh viện bị ngạt thở, sắc mặt của mình rất tái nhợt, nhưng trạng thái tinh thần lại rất tốt. Cũng không biết tại sao, có vẻ như bởi vì tôi đã trở thành một người đàn ông trở lại, cảm giác một cỗ lực lượng từ dương vật của mình không ngừng truyền đến toàn thân.
Sau khi thắt cà vạt và âu phục, cuối cùng dưới sự hướng dẫn của tùy tùng Lãnh Băng Sương an bài đi tới sân bay.
Lúc này tôi mới biết được bệnh viện này ở Hồng Kông, máy bay mà Lãnh Băng Sương đón tôi ở sân bay đã đậu ở đó, dọc theo đường đi Tiểu Đình đi theo bên cạnh tôi. Bởi vì có người ngoài, tôi không muốn cho cô ta mất mặt, nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra bầu không khí giữa hai chúng tôi có gì đó không ổn.
Trên đường ra sân bay, Tiểu Đình không ngừng quay đầu lại nhìn phía sau, tựa hồ như đối với bệnh viện kia có chút luyến tiếc, ngay cả khi lên máy bay cũng như thế, tuy rằng cô ta giả vờ rất bình thường, nhưng vẫn bị tôi phát hiện. Nhìn thấy vậy trong lòng tôi mơ hồ có chút khó chịu, nhất định là cô ta lo lắng cho ông ta, dù sao chúng tôi cũng có xe đặc chủng và chuyên cơ đến đón. Còn ông phải làm gì? Thật ra lúc đầu tôi cũng có chút do dự, có nên nhờ người mang ông ta đi cùng không, nhưng nội tâm tôi lại không cách nào muốn nhìn lại cái mặt đó, ông cũng không phải trẻ con, nhất định sẽ có biện pháp, dù sao… còn có cô ta, cô ta nhất định sẽ trợ giúp cho ông.
Sau khi trở về thành phố nơi cư trú, trong lòng tôi cảm khái muôn vàn, mình ở trong bệnh viện hơn một tháng, mở cửa nhà có mùi mốc rất nhẹ, đó là thùng rác trong nhà không có đổ. Mà ở trong bếp một vũng máu rõ ràng vẫn còn ở đó, trong căn nhà của tôi, Tiểu Đình cầm đồ đi theo phía sau.
Tôi đứng ở cửa nhà bếp nhìn vết máu ngẩn người, Tiểu Đình đang cởi đồ. Vũng máu kia đã sớm khô lại chuyển sang màu đen, phía trên còn mang theo giấu vết thân thể tôi cử động giảy giụa. Khi nhìn thấy cảnh tượng này, tôi không khỏi nhớ lại lúc đó, trong lòng ngũ vị tạp trần, tựa hồ như lại đem bộ phim ngày đó mình tự hại mình nhớ lại một lần nữa.
Cái vũng máu này không được lau sạch và điều đó không làm tôi ngạc nhiên. Tôi đoán là cô ta hoặc ai đó đã phát hiện tôi bị chảy máu nhiều quá nên vội vàng đưa tôi đến bệnh viện, từ đó đến nay không có ai trở về nhà. Dù sao lúc ấy tính mạng của tôi đang nguy kịch, hai người còn tâm tư trở về lau nhà sao?
“A… em sẽ lau sạch sẽ nhanh chóng…” Tiếng kinh hô nhẹ nhàng của cô ta vang lên bên tai tôi. Tiểu Đình để ý thấy tôi đang nhìn vết máu trên sàn nhà, cô ta rất khẩn trương và sợ hãi nói.
Có lẽ cô ta cho rằng tôi nhìn thấy sàn nhà hồi ức lại mà tức giận. Hai ngày nay tựa hồ như cô ta lại trở lại bộ dáng khúm núm phục tùng kia, không còn vẽ mạnh dạng anal sex với ông ta vì muốn trả thù tôi.
“Đợi một lát nữa!” Thấy cô ta cầm cây lau nhà chuẩn bị lau mặt sàn, tôi ngăn cô ta lại, tôi lấy điện thoại di động mở chức năng chụp ảnh ra, chụp vết máu trên mặt sàn.
Kỳ thật tôi cũng không biết tại sao mình muốn chụp những tấm hình này, có lẽ muốn giữ lại những hồi ức thống khổ đau buồn này và củng cố lời thề của mình.
“Xong rồi…” Nói xong, tôi trở lại phòng ngủ của chúng tôi, tôi ngồi trên giường. Tôi không biết video của cô ta đã bị xóa chưa, nhưng tôi không tiện mở máy tính khi cô ta ở nhà.
Lúc nãy khi tôi chụp vết máu của mình, đã làm cho cơ thể cô ta run lên, ngay cả khi đang lau sàn thì cây lau nhà cũng rung dữ dội, chắc cô ta cũng đoán được mục đích chụp ảnh của tôi.
“Chồng, anh đi đâu vậy?” Tôi thật không có việc gì để làm, tôi đi tới cửa chuẩn bị ra ngoài, Tiểu Đình lập tức buông cây lau nhà đi tới cửa thận trọng nhìn tôi, trong mắt tràn ngập căng thẳng.
“Tôi trở lại công ty… đừng có theo tôi…” Tôi vừa xỏ giày vừa nói. Lúc này thời gian còn sớm, tôi định quay lại công ty xem qua một chút, thuận tiện có thể gặp Lãnh Băng Sương, xem cô ta có bảo lưu chức vụ của tôi hay không, còn cần tôi phục vụ hay không. Lúc này tôi đã mất đi cảm giác gia đình, quan tâm duy nhất của tôi chỉ có Hạo Hạo và công việc của mình.
Mở cửa bước ra ngoài, một mình xuống lầu hít thở không khí trong lành, trong lòng tôi không ngừng tự hỏi, trong khoảng thời gian này trong lòng mình vẫn hiện lên vô số ý niệm trong đầu, chỉ là không chắc chắn rốt cuộc nên chọn con đường nào.
Hành vi tự hại bản thân mình lần này, có lẽ chỉ có hiệu quả chính diện, dọa cho hai người họ chân chính sợ hãi đến mức họ đã cư xử thành thật hơn với tôi rất nhiều. Chỉ là bây giờ mình lại không còn quan tâm đến nữa, dương vật của mình đã mất đi mà lấy lại được, trong lòng vẫn rất cao hứng.
Chỉ có điều mặc dù tôi đã nói với bác sĩ và cô ta rằng tôi không quan tâm đến chức năng dương vật của mình, nhưng thực ra tôi vẫn quan tâm rất nhiều. Riêng tôi cũng lén lút thí nghiệm qua vài lần, hiện tại dương vật của mình có thể cương lên, chỉ là không cách nào cương cứng đến mức tối đa được, dù sao nó đang trong giai đoạn hồi phục, chức năng cũng sẽ từ từ khôi phục.
Điều đáng mừng là tuy dương vật của tôi không thể cương cứng hoàn toàn nhưng kích thước so với của ông ta thì tôi thấy nó có vẻ còn lớn hơn một chút dũng mãnh hơn một chút, nếu như hoàn toàn khôi phục thì có thể hoàn toàn cương cứng. Tôi nghĩ rằng kích thước hùng vĩ đó chắc chắn sẽ làm mình ngạc nhiên.
Chỉ là tất cả điều này còn có ý nghĩa không? Đối với cô ta, tôi thật sự không muốn chạm vào cô ta nữa, vậy dương vật to lớn mà mình có được còn có tác dụng không? Hơn nữa sau khi mình tự hại mình, không biết tâm lý tình dục của mình có thay đổi không, nhưng vì dương vật vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nhu cầu tình dục của tôi vẫn chưa được thể hiện đầy đủ.
Tôi không suy nghĩ nhiều nữa, theo bác sĩ nói dương vật của tôi ít nhất phải một tháng sau mới có thể hoàn toàn khôi phục lại tất cả các chức năng và trong tháng này, tôi có đủ thời gian để xử lý tất cả mọi việc quan hệ gia đình tôi.
Nghĩ đi nghĩ lại. Lúc này tôi đã đứng ở cửa công ty, tôi ngẩng đầu nhìn tòa văn phòng quen thuộc này…