Tôi Làm Nguyệt Lão Cho Cha Và Vợ Của Mình – Truyện SEX Bố Chồng con dâu – update Chương 400 HẾT

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tôi Làm Nguyệt Lão Cho Cha Và Vợ Của Mình – Truyện SEX Bố Chồng con dâu – update Chương 400 HẾT

Tác Giả:

Lượt Xem: 57998 Lượt Xem

Chương 272​

Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện đã minh bạch, như vậy không cần phải tức giận với Tiểu Đình nữa, điều tôi muốn biết nhất bây giờ chính là tiền nhân hậu quả của sự tình. Nếu đêm nay tôi không về nhà, như vậy nàng nhất định sẽ ở lại với tôi trong công ty. cuối cùng chúng tôi bước ra khỏi công ty, chuẩn bị về nhà.

Trong xe, Tiểu Đình không nói một lời, có lẽ trong lòng nàng cũng rất áy náy và phức tạp, dù sao lúc này lại nháo ra thêm một chuyện nữa. Vốn thật vất vả tôi mới thuyết phục được hai người ở lẫn nhau dưới tình huống ở nhà phát sinh quan hệ, nhưng kết quả cũng không theo ý muốn của tôi.

Hơn nữa Tiểu Đình có vẻ rất khẩn trương, mấy lần nhìn tôi muốn nói lại thôi, có lẽ nàng sợ tôi không tin nàng. Dù sao thì cái cốc vẫn còn đó, bất luận là ai cũng có thể di chuyển, nếu nàng nói dối để chuẩn bị trước đổ lổi cho cái cốc đã được di chuyển, thì tôi thực sự không còn gì để nói. Nhưng điều nàng không biết là có sự giám sát ở nhà và tôi có thể nhìn thấy mọi thứ diễn ra trong nhà.

Về đến nhà, vừa vào cửa ánh mắt tôi đầu tiên rơi vào giá giày trong nhà, tối hôm qua bởi vì tôi không chú ý đến giá giày, cho nên tôi không biết lúc đó cha tôi có ở nhà, mới có một màn xảy ra tối hôm qua. Nhưng lần này tôi thấy trên giá giày không có giày của ông, có nghĩa là ông thực sự đã đi rồi.

Về đến nhà tôi không nói lời nào, Tiểu Đình cũng không dám nói chuyện, nàng nằm trên giường chờ tôi ngủ, nhưng tôi nói với nàng tôi có việc phải làm, mượn lý do này, tôi mở máy tính trong nhà.

Lúc mới bắt đầu, quả thật tôi đang làm việc trên máy tính, kỳ thật cũng là chờ Tiểu Đình ngủ say, nhưng nàng nằm trên giường chơi điện thoại di động, thỉnh thoảng còn lén nhìn tôi, như thể đang chờ tôi cùng ngủ. Lúc này trong lòng nàng rất bất an.

Cuối cùng, chơi điện thoại di động chán, Tiểu Đình cũng mệt mỏi ngủ thiếp đi và tôi có cơ hội mở video giám sát trong nhà lên, để xem tất cả. Tôi đặt thời gian sau khi tôi rời khỏi nhà ngày hôm qua…

Trong màn hình, tôi xem đoạn video giám sát nhà tắm sau khi rời nhà, tại thời điểm đó cốc đánh răng thực sự không có di chuyển, tay cầm đều hướng về một phía.

Còn Tiểu Đình không dọn điểm tâm ra bàn ngay lập tức sau khi tôi rời đi, mà nhìn qua phòng của ba chồng, do dự một lúc rồi bắt đầu thu dọn việc nhà mà không có động tĩnh gì. Khi nàng bắt đầu thu dọn việc nhà, ông chui ra khỏi phòng. Ông mở cửa trước rồi rụt rè ló đầu ra, nhìn qua phòng khách chỉ có con dâu.

“Kim Thành đi rồi hả?” Cha nói, tựa hồ như để xác nhận.

“Đi rồi, ăn sáng đi…” Tiểu Đình không quay đầu lại nhìn ba chồng mà cúi đầu quét sàn nhà, không biết nàng không muốn thấy mặt ông, hay là vì ham muốn của mình mà không dám nhìn ông.

Nghe lời của Tiểu Đình nói, cha mới thoải mái từ trong phòng đi ra, trên người còn mặc đồ ngủ của mình không biết đã bao lâu không thay. Lúc này vẻ mặt của ông không có vẻ gì là vừa mới ngủ dậy, phảng phất như đã thức từ lâu, không cần xem lại video tôi cũng biết hẳn là ông đã sớm thức dậy từ lâu rồi, chỉ là ông vẫn trốn ở trong phòng, chờ nghe được thanh âm cửa nhà mở ra mới dám đi ra.

“Tôi đi chợ mua chút đồ, ăn xong điểm tâm chờ tôi trở về…” Lúc cha đi tới trước bàn ăn, Tiểu Đình cất cây chổi, thờ ơ nói với ông, sau đó cởi tạp dề, đi ra cửa để xỏ giày.

“Cạch…” Tiểu Đình mang giày xong liền ra khỏi nhà, từ đầu đến cuối chỉ nhìn ba chồng một lần.

Sau khi Tiểu Đình đi rồi, cha mới hơi thở phào, khi ông chuẩn bị ăn sáng, mới phát hiện mình còn chưa rửa mặt. Lúc trước, ông thường bất cẩn và không để ý lắm, ở nông thôn cũng không có nhiều chú ý như vậy, phỏng chừng ở trên tiểu đảo cũng là cách sống này. Nhưng hiện tại ở nhà này thì không được, nhất là vừa rồi biểu tình của nàng có chút “hững hờ”, làm cho ông đoán không ra ý đồ của nàng, cho nên ông suy nghĩ một hồi, đặt bữa ăn sáng xuống, sau đó đi vào nhà tắm để chuẩn bị rửa mặt.

Cha rửa mặt xong, cầm lấy bàn chải đánh răng chuẩn bị riêng cho ông bắt đầu đánh răng. Sau khi đánh răng xong, ông lau tóc mình, phát hiện có một số gàu rơi xuống, ông mở nước nóng, sau đó bắt đầu gội đầu. Sau khi làm ướt tóc, ông cúi đầu nhắm mắt lại để tránh nước chảy vào mắt, đồng thời đưa tay lên lưới của bồn rửa, bởi vì dầu gội đầu ở đó, mà bên cạnh dầu gội đầu chính là cái cốc đánh răng của chúng tôi.

Bởi vì cha cúi đầu, chắc chắn không thể nhìn thấy tay của mình chạm vào cái gì, vì vậy trong khi chạm vào dầu gội đầu, vô tình chạm vào cốc đánh răng của tôi.

“Bùm…” Cốc đựng bàn chải đánh răng rơi xuống bồn rửa mặt, sau khi cha nghe tiếng động, ông nhanh chóng lấy khăn lau khô tóc và lấy cốc của tôi ra khỏi nước. May mắn thay, khi bàn chải đánh răng bị rơi, nó đã tách ra bên ngoài bồn rửa.

Cha không có biểu hiện gì bất ngờ, dù gì thì cuộc sống cũng không tránh khỏi những va chạm. Ông mở vòi nước rửa sạch bàn chải và cốc của tôi, sau đó đặt bàn chải đánh răng và kem đánh răng trở lại trong cốc, để trở lại trên kệ, chỉ là lúc ông đặt, hướng của cái cốc đã bị đảo ngược và tay cầm cái cốc của tôi trở thành vị trí đối diện với tay cầm cái cốc của Tiểu Đình.

Sau khi làm xong cha lại tiếp tục gội đầu, nhưng điều mà ông không biết chính là vị trí đặt cốc có ý nghĩa đặc biệt gì, trong lúc vô tình ông đặt cốc sẽ tạo thành hậu quả gì.

Sau khi cha gội đầu xong, liền bắt đầu ăn sáng, mà lúc này Tiểu Đình cũng xách vỏ đồ trở về. Nhìn thấy những đồ vật trong tay nàng, ông vội vàng buông đũa chạy tới đón, có vẻ rất ân cần, mà nàng cũng không từ chối, tùy ý ông lấy đồ trong tay nàng.

Tiểu Đình mua rất nhiều đồ dùng cần thiết hàng ngày, sau khi cởi giày, nàng đi vào nhà tắm để rửa mặt.

Tiểu Đình là một người sạch sẽ, lúc đi mua đồ chọn đồ ăn cũng nhiều, đi lên lầu cũng đổ một ít mồ hôi, nàng nhất định phải rửa tay và rửa mặt trước tiên.

Tiểu Đình đi vào nhà tắm rửa mặt xong, đang cầm lấy khăn tay lau tay, vô tình liếc nhìn cái cốc, thật sự là trong lúc vô tình đảo qua, chỉ là sau khi nàng nhìn qua, lại quay đầu lại nhìn cái cốc, trong mắt lộ ra một chút không tin.

Trong lúc đi dạo buổi sáng, Tiểu Đình cùng tôi đi ăn sáng sau khi tắm rửa sạch sẽ rồi dọn dẹp nhà cửa, trong quá trình này nàng không vào nhà tắm để kiểm tra, chắc nàng không nghĩ rằng tôi sẽ chủ động xoay cái cốc, vì vậy nàng không nghĩ về nó, không nhìn vào cái cốc trước tiên. Bây giờ đi chợ trở về, nàng vô tình nhìn thấy cái cốc bị đảo ngược, vì vậy nàng sẽ nghĩ rằng chính tôi đã đảo ngược nó. Động tác lau tay của nàng đình chỉ một hồi, rồi bắt đầu lau tay lần nữa.

Sau khi xử lý xong sự tình, Tiểu Đình đứng ở nơi đó, nhìn cặp cốc, trên mặt từ từ hiện lên một tia ửng hồng, nàng đưa ngón tay vào trong miệng, răng không ngừng nhẹ cắn móng tay của mình, biểu tình có vẻ rất ngoài ý muốn, càng nhiều là thẹn thùng và rối rắm, dù sao tối hôm qua hai người giao hợp thất bại, hiện tại lại ngoài ý muốn được “chồng” một lần nữa cho phép, làm sao nàng không hưng phấn và kinh ngạc cho được chứ?

Sau khi nàng điều chỉnh nhịp thở, lại bước ra khỏi nhà tắm, khi nàng vừa đi ra ngoài về, đối mặt với ba chồng một cách bình thường, nhưng sau khi ra khỏi nhà tắm, khi nàng nhìn thấy ánh mắt của ông, nàng lại mất tự nhiên, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn ông, hơn nữa hai má đỏ bừng.

Có lẽ nàng đã nghĩ trước về những gì mình có thể nhận được trong đêm nay, chẳng phải là thứ nàng cần bấy lâu nay sao? Điều mà nàng không biết là trước khi đi chợ, cái cóc vẫn như cũ, biến hóa xảy ra vài phút trước thôi, hơn nữa là ba chồng trong lúc vô tình đụng phải. Hết thảy, đều bị cái cóc bình thường kia, làm ra một hồi nhầm lẩn thật lớn, hơn nữa nó còn làm cho tôi khó chịu cả đêm.

“Bố nên về…” Sau khi cha ăn xong điểm tâm, cầm khăn giấy lau miệng, sau đó nói với Tiểu Đình.

Dù sao thì ông cũng biết nhiệm vụ trở về nhà là gì, nhưng sứ mệnh không có hoàn thành, bây giờ ông ở nhà cũng chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữa ông còn sợ phải đối mặt với đứa con ruột của mình, cho nên ông đề nghị rời đi, nhưng trong mắt toát ra một tia không cam lòng. Dù sao trở về lần này, cái gì cũng không có, nhưng ông có thể làm được cái gì đây?

“Đừng về… đêm nay… đêm nay… ở lại thêm một đêm nữa đi…” Nhưng ngoài dự đoán của cha chính là ngữ khí của con dâu có chút run run khi nói ra câu này, tuy rằng ông vẫn mong chờ nàng sẽ lên tiếng để giữ ông lại. Nhưng ông cho rằng đó chỉ là mơ tưởng của mình thôi, chỉ có thể mơ mà thôi.

Nhưng Tiểu Đình lại nói một câu ông muốn nghe nhất lại không có khả năng nghe được nhất. Ông nghe nàng nói, sau đó ngây ngốc đứng tại chỗ, cuối cùng trên mặt lộ ra một tia mỉm cười. Nụ cười của ông rất vi diệu, nhưng sự phấn khích trong mắt lại rất mãnh liệt…