Tôi Làm Nguyệt Lão Cho Cha Và Vợ Của Mình – Truyện SEX Bố Chồng con dâu – update Chương 400 HẾT
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Tôi Làm Nguyệt Lão Cho Cha Và Vợ Của Mình – Truyện SEX Bố Chồng con dâu – update Chương 400 HẾT
Tác Giả: markoleq
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ngoại Tình, Ông Già, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Lượt Xem: 58052 Lượt Xem
Chương 256
Tuy rằng cha rất luyến tiếc, nhưng nhìn đồng hồ trên vách tường, cuối cùng vẫn quay đầu mở cửa rời đi, bóng lưng lộ ra một tia cô đơn mờ ẩn và tiêu điều.
Mà lúc Tiểu Đình đưa lưng về phía ông, trong mắt hiện lên vẻ không đành lòng, cũng có một chút ưu thương nhàn nhạt, đối với ba chồng nàng có tình cảm không? Tôi nghĩ khẳng định là có, cho dù đối với một người đàn ông mình không yêu, nhưng hai người đã có vô số quan hệ, trái tim và thể xác của họ đã từng bước mở ra, theo sự thay đổi, bất tri bất giác, địa vị của người đàn ông này trong lòng nàng cũng sẽ từng bước sâu sắc, đây là chuyện thường tình của con người, bất luận ai cũng không thể tránh khỏi.
Nhìn cảm xúc phức tạp trong video của cha hoàn toàn không phù hợp với niềm vui vừa rồi, trong lòng tôi có cảm giác tội lỗi, như thể bây giờ tôi là chướng ngại vật giữa hai người, phảng phất như mình là một người dư thừa, nếu không có tôi, nếu tôi đột nhiên biến mất trên thế giới, điều gì sẽ xảy ra với hai người còn lại?
Có lẽ Tiểu Đình sẽ mượn danh nghĩa thay vong phu “chăm sóc” ba chồng cả đời đi, cũng có lẽ nàng sẽ tìm một nam nhân khác, nhưng nam nhân này chỉ là vỏ bọc, chỉ là một lá che, người thực sự khiến cho nàng quan tâm là ba chồng của nàng…
Tôi lắc lắc đầu, xua đi những ý nghĩ viển vông này trong đầu. Gần đây áp lực công việc của mình tăng cao, trong đầu luôn xuất hiện những suy nghĩ lung tung, công việc nhiều nhưng không có nặng về thể chất, đa phần là công việc trí óc cường độ cao, bộ não tất nhiên sẽ tạo ra một số ảnh hưởng.
Có lẽ thời gian thích hợp nên để cho mình thư giãn, cho dù là công việc hoặc gia đình, đem đến cho mình áp lực vô hình quá lớn. Cứ tiếp tục như vậy có thể mình sẽ bị trầm cảm hay rối loạn thần kinh?
Nhìn hình ảnh giám sát, sau khi cha đi thật lâu Tiểu Đình mới nhẹ nhàng thở dài, nhìn đồng hồ rồi vội vàng chuẩn bị nấu cơm, bởi vì tình dục vị tha, làm cho hai người quên mất thời gian, khoảng cách tôi tan sở về nhà chỉ trong gang tắc, căn bản không kịp nấu cơm. Tiểu Đình hết cách, đành phải hâm lại thức ăn thừa mà nàng đã ăn với cha vào buổi trưa, không lâu sau trong hình ảnh “tôi” về tới nhà, mà khoản cách cha rời khỏi nhà chưa đầy hai mươi phút.
Lúc này tôi mới nhớ lại đêm nay về nhà, trong phòng vẫn còn mùi nhàn nhạt, lúc ấy tôi không để ý tới, giờ nhìn lại, cái mùi đó hẳn là mùi quan hệ tình dục của hai người lưu lại, chỉ là mùi quá nhạt, hơn nữa hỗn tạp với mùi thức ăn, làm cho tôi không chú ý tới. Bây giờ nhớ lại, thì ra hai mươi phút trước khi tôi vào nhà, cha vừa mới rời đi, hơn nữa lần xuất tinh cuối cùng của hai người mới qua được khoảng nửa giờ.
Buổi tối những gì tôi ăn, dĩ nhiên là thức ăn thừa mà hai người đã ăn buổi trưa, mặc dù việc ăn đồ ăn thừa trong nhà là điều khá bình thường, nhưng đêm nay hồi tưởng lại tất cả, trong lòng tôi vẫn có chút khó chịu.
Tôi tắt máy tính rồi nằm trên giường, nghe tiếng thở đều đều của Tiểu Đình còn phát ra tiếng ngáy nhẹ, bình thường nàng rất đoan trang thục nữ, khi ngủ không bao giờ ngáy, nhưng sau khi ở với cha, thỉnh thoảng vài đêm sẽ phát ra tiếng ngáy nhẹ, mà trước mỗi lần ngáy, đều có một hồi nàng với ông kịch liệt điên cuồng quan hệ tình dục như một tiền tố.
Tiểu Đình hoàn toàn không biết về việc nàng ngáy, tôi cũng chưa từng đề cập đến chuyện này với nàng, nhưng bây giờ không biết tại sao, đột nhiên tôi có một cơn bốc đồng, tôi cầm điện thoại di động lên, sau đó bật chức năng ghi âm, đặt micro đến gần mũi nàng, ghi lại toàn bộ tiếng ngáy rất nhỏ của nàng. Sau khi ghi lại, tôi tắt điện thoại, tôi cũng không biết mình ghi âm thanh lại có ý nghĩa gì.
Đêm đó, tôi nghe tiếng ngáy của Tiểu Đình và ngửi thấy mùi thơm sữa tắm từ cơ thể nàng, tất cả những điều này dường như thật mỉa mai đối với tôi. Nếu nói kích thích tâm lý ban đầu vẫn còn, thì áp lực công việc và sự chuyển dịch của trọng tâm đang khiến cho cho tôi mất đi sự kích thích cuối cùng còn lại và điều duy nhất còn lại là sự ghen tuông và buồn bã.
Suy nghĩ lung tung hơn nửa đêm, tôi quyết định ngày mai dành thời gian đưa Tiểu Đình đi kiểm tra cơ thể của nàng, trải qua thời gian dài thuốc “ba chồng” trị liệu, nội tiết thân thể nàng rốt cuộc có khôi phục chưa? Phải mất bao lâu để phục hồi? Có cải thiện nào không?
Đến sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tôi nhức đầu vì đêm qua hầu như không có ngủ, cuối cùng mặc dù mình có ngủ một chút, nhưng cũng là trạng thái nửa mê nửa tỉnh, làm cho bộ não vốn mệt mỏi của mình càng thêm tồi tệ. Tôi là người tỉnh lại trước nhất, Tiểu Đình vẫn đang ngủ, còn phát ra tiếng ngáy nhẹ.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, đã đến giờ nàng dậy bình thường, vì công việc nên đồng hồ sinh học của tôi bây giờ rất đúng, cho dù tôi ngủ quên lúc năm giờ thì cũng sẽ thức dậy vào lúc sáu giờ. Tôi không đánh thức Tiểu Đình, mà nhẹ nhàng bước ra khỏi giường, sau đó đi vào nhà tắm bắt đầu rửa mặt, nhìn cặp cốc đánh răng quen thuộc, nhìn mình trong gương, nhớ lại từ đầu đến giờ tôi đã nhận được cái gì? Ngược lại dường như mình mất đi rất nhiều thứ.
Khi tôi đi ra khỏi nhà tắm, Tiểu Đình mắt mông lung đang đợi ở cửa nhà tắm, nàng đã đứng đó một hồi, có lẽ biết tôi đang ở trong nhà tắm, cho nên đợi ở cửa chờ tôi rửa mặt xong.
Sau khi nhìn thấy tôi đi ra, Tiểu Đình đang muốn ngáp một cái đột nhiên kìm lại cái ngáp của mình, trên mặt mang theo một tia xấu hổ và sợ hãi, tựa hồ như biết mình đã dậy muộn. Hơn nữa nguyên nhân vì sao thức dậy muộn tôi cũng biết.
“Em xin lỗi chồng, em ngủ quên… em rửa mặt xong sẽ chuẩn bị điểm tâm cho anh…” Tiểu Đình để hai tay trước bụng dưới và xoa xoa cách bộ đồ ngủ, trông rất xấu hổ và áy náy.
“Không cần, bây giờ không kịp nữa rồi, anh xuống lầu mua điểm tâm ăn…” Tôi khẽ mỉm cười, làm cho vẻ mặt bình thản nhất có thể, vừa rồi rửa mặt, không biết mặt mình còn phờ phạc không nữa.
“Được rồi…” Tiểu Đình quay đầu lại nhìn đồng hồ trên vách tường, cho dù nàng dùng tốc độ nhanh nhất làm điểm tâm, thì cũng đã quá muộn, nàng chỉ có thể chấp nhận những gì tôi nói, trên mặt mang theo áy náy cực độ.
Khi tôi đang mặc đồ, Tiểu Đình chạy tới kéo thẳng cổ áo của tôi, sau đó lại ngồi xổm xuống để kéo thẳng quần tây cho tôi, khi tôi chuẩn bị mang giày, nàng đã vội vàng mang cho tôi, thậm chí còn giúp tôi đánh giày, dịch vụ như vậy không phải là một người vợ nên có, giống như là một cô hầu! Tôi biết lúc này trong lòng nàng rất áy náy, bởi vì ngày hôm qua quan hệ tình dục với ba chồng, làm cho chồng mình lại không ăn được một lần điểm tâm ngon miệng sáng nay.
Với vẻ mặt ngập ngừng của Tiểu Đình, tôi rời khỏi nhà và lái xe thẳng đến công ty, tôi không mua điểm tâm như đã nói, vì tôi thực sự không có một chút khẩu vị. Đến công ty tôi bắt đầu công việc bận rộn, trước đây chỉ cần gặp là tôi đã phiền muộn, bây giờ tôi lại thích, lúc bắt tay vào làm việc sẽ tạm quên đi những rắc rối.
Trước đây tôi cũng đã từng thử phương pháp này, nhưng hôm nay không biết vì chuyện gì, tôi vẫn không yên lòng, chẳng lẽ tất cả cảm xúc tiêu cực của mình đã đến lúc tổng bùng phát? Lúc này mình bị cảm xúc tiêu cực chiếm cứ chủ động, không cách nào tĩnh tâm, hơn nữa còn khiến cho công việc của mình trở nên trục trặc. Tôi biết, sự tình đang ở thời điểm nghiệm chứng và giải quyết, cho dù không thể giải quyết ngay lập tức, ít nhất cũng phải nghiệm chứng. Tôi phải xác minh xem nỗi thống khổ của tôi sẽ phải chịu đựng trong bao lâu nữa. Vạn sự đều có hồi kết, nhất là chuyện của hai người, không có khả năng vô tận…
Thật ra, tối hôm qua tôi muốn đưa Tiểu Đình đến bệnh viện để kiểm tra, nhưng khi tỉnh dậy buổi sáng, tôi đã đối mặt với bộ dáng mệt mỏi của nàng và nàng phục vụ tôi với bộ dáng thấp thỏm, trong lòng tôi lại có một tia không đành lòng. Tôi không thể chịu đựng được, vì tôi sợ đưa nàng đến bệnh viện khám sẽ khiến cho nàng có những suy nghĩ không tốt, sẽ làm tăng thêm gánh nặng tâm lý. Suy cho cùng không phải chỉ có mình tôi là người không ổn định về mặt cảm xúc, mà bây giờ còn có nàng.
Nhưng cách tiếp cận rụt rè và sự bao dung của tôi có thể sẽ khiến cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, nghĩ đến biểu tình của cha khi chia tay với Tiểu Đình trong đoạn video đêm qua, không hiểu sao tim tôi lúc nào cũng nhói lên, tôi cũng không biết mình đang sợ cái gì?
Tôi cầm điện thoại di động, nhìn thời gian, hiện tại còn rất sớm, rốt cuộc có nên đưa Tiểu Đình đến bệnh viện hay không, cầm điện thoại, nhưng không bấm nút quay số…