CHUYỆN THẰNG HẬN – Truyện Sex 2021 ( Update Chap 32 )

CHƯƠNG 23
CHỊ LUÔN TIN EM…​

…………………………………………………
Thằng Hận vùng dậy vơ nhanh đống quần áo mặc vô người, Thục Mai cũng lật đật ngồi lên chụp cái váy che nhanh trước ngực… Thục Vy trợn tròn đôi mắt nhìn cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt… Con gái của nàng và thằng Hận, thằng trợ lý và là thằng nhân tình giường chiếu của nàng lại ngủ với nhau ngay ban ngày ban mặt, trong nhà nàng trên bộ ghế salon… Hèng chi nàng cứ sốt ruột chờ nó về đem hồ sơ tới cho nàng mà chớ hoài không thấy… Té ra nó tới nhà, lợi dụng lúc chỉ có một mình con gái nàng ở nhà, nó bày trò dụ dỗ ăn nằm với con gái nàng… Không thể chấp nhận được!… Ngón tay nàng run run chỉ thẳng vô thằng Hận nói không ra lời :
– Hận… Cậu… cậu có thể đối xử với tôi, với con gái tôi như vậy sau tất cả những gì tôi cho cậu, tôi làm cho cậu được hả?… Cậu lợi dụng sự ngây thơ, tin người của nó để cậu làm cái chuyện dơ dáy, bẩn thỉu này với nó… Tôi làm sao còn có thể chấp nhận được cậu đây?… Trời ơi… Tôi nuôi ong tay áo mà…
Thằng Hận đã mặc xong quần áo, nó luống cuống, vừa sợ, vừa mắc cỡ :
– Cô Vy… con… con… xin lỗi… con không… không…
Thục Vy nạt lớn, ánh mắt nàng long lanh dữ tơn, một ánh mắt mà từ ngày ở bên cạnh nàng, thằng Hận chưa bao giờ thấy :
– Im đi… Cậu còn chối khi chính mắt tôi nhìn thấy… Cậu ra khỏi nhà tôi ngay lập tức… Ngày mai cậu lên nhận thủ tục giấy tờ… Tôi đuổi việc cậu, cậu nghe rõ chưa?… Đi… ra… Trời ơi…
Thốt xong những tiếng cuối cùng, Thục Vy ngồi phịch xuống một cái ghế, hai tay run run đưa tay lên ôm kín khuôn mặt đang nóng bừng vì cơn giận của nàng… Thục Mai thấy thằng Hận bị mẹ cô hiểu không đúng, giờ cô mới lên tiếng :
– Má… Ảnh không có lỗi… Là tại con… Con…
Thục Vy ngẩng phắt lên nạt lớn :
– Con nữa… Con im đi cho má… Con còn binh nó nữa hả… Nó lấy đời con gái của con, con không biết hậu quả gì sẽ xảy ra mà con còn binh nó…
Quay lại thấy thằng Hận vẫn còn đứng tần ngần, nàng càng nổi điên :
– Tôi nói cậu không nghe hả?… Ra khỏi nhà tôi…
Biết là có ở lại cũng sẽ không giải quyết được gì, rõ ràng chính mình là thằng tội đồ, thằng Hận nhìn Thục Mai một cái rất dịu dàng rồi nó quay lưng ra ngoài, leo lên xe chạy thẳng một mạch…
Thục Mai lặng lẽ không nói gì. Cô giũ cái váy nãy giờ túm trước ngực rồi mặc vô người, chẳng cần ngó tới cái quần lót nằm dưới đất… Vừa tính quay lưng đi lên lầu, cô phải đứng lại vì nghe tiếng mẹ cô :
– Con ngồi xuống đây, má cần nói chuyện với con…
Cô vẫn im lặng quay lại ngồi xuống ghế. Hai tay để trên đầu gối, mắt cô nhìn thẳng lên khuôn mặt đang vẫn còn bừng bừng của mẹ cô… Thục Vy hít một hơi mạnh căng lồng ngực như muốn lấy lại chút bình tĩnh rồi mới bắt đầu :
– Hai Mai, con nghĩ cái gì mà con lại để cho nó làm ra cái chuyện như vậy với con… Con có biết là nó đã…
Thục Vy nín kịp. Một chút xíu nữa thôi là nàng nói ra cái điều tuyệt đối không được nói : “…nó đã ngủ nhiều lần với má…” Cũng còn có cái hay là Thục Mai lại hiểu cái câu nửa chừng theo cách của cô :
– Thì ảnh đã làm trợ lý cho má… Ảnh đã từng nhiều lần đưa đón con… Con thấy ảnh hiền lành, dễ thương… con thích ảnh…
Thục Vy nhướng mắt :
– Chỉ có như vậy mà con đã dễ dàng để cho nó làm chuyện đó với con?…Tại sao con lại…
Thục Mai nhìn thẳng vô mắt mẹ, ánh mắt cô long lanh, sáng rực :
– Không phải con để ảnh làm chuyện đó, mà chính là con tự nguyện yêu cầu, mong muốn ảnh làm chuyện đó với con… Má biết không?
Thục Vy càng trợn mắt to hơn, nàng lắp bắp :
– Trời đất, con nghĩ cái gì vậy chớ?… Một đứa con gái xinh đẹp, tương lai đầy tốt đẹp phía trước… Mai mốt con luôn xuất hiện trước mắt mọi người trên đài truyền hình… Con không nghĩ tới chuyện lấy chồng đàng hoàng sao?… Rồi còn Út Miên, nó mà biết con như vậy, nó học theo con thì sao đây? Má biết làm gì?… Hai Mai ơi là Hai Mai…
Thục Mai thẳng lưng ngồi lên và vẫn không rời ánh mắt khỏi mặt mẹ một cách rất thẳng thắn :
– Má… Đừng nói là Út Miên nó học con, mà là chính con học nó…
Thục Vy rụng rời tay chân, nàng đi hết ngạc nhiên này tới kinh hoàng kia :
– Hai Mai… Con nói sao?… Con Út Miên nó cũng… mà với ai?… Hồi nào tới giờ không chỉ con mà cả nó, má có thấy đứa nào có bạn trai đâu mà con nói là Út Miên?…
Cô mỉm cười. Nụ cười vừa dễ thương mà cũng vừa có nét chọc ghẹo :
– Má bình tĩnh nghe Hai Mai của má nói hết tâm tình đã… Thiệt tình là Út Miên với anh Hận đã làm cái chuyện ảnh vừa làm với con không biết bao nhiêu lần… Và thiệt tình là không chỉ Út Miên mà cả con cũng thích ảnh… Không quan tâm tới những chuyện khác… Thời buổi bây giờ nó thoải mái và nhẹ nhàng như vậy thôi má…
Thục Vy muốn khóc mà không khóc được vì cái điều Thục Mai vừa nói ra, nàng hoảng hốt :
– Trời ơi… con ơi là con… con có biết là nó sắp sửa lấy vợ, mà vợ nó thì không phải là con gái của má…
Cô nhoẻn miệng cười rất tỉnh bơ :
– Biết. Chị em con biết ảnh sắp lấy vợ và tụi con không có gì thắc mắc hay ghen tức… Một phần là do chị Huyền với ảnh là bạn học từ nhỏ, một phần, má cứ nghĩ đi, đâu phải cứ ngủ với nhau thì phải cưới nhau, phải thành vợ chồng của nhau đâu… Cũng như…
Cô bỏ lửng cố tình cho mẹ cô lọt vô cái bẫy cô giăng sẵn nhưng Thục Vy lại chú ý tới chuyện khác… Nàng chưa kịp nghĩ gì tới hai cái tiếng “Cũng như…” mà Thục Mai dừng lại :
– Út Miên, nó gặp thằng Hận hồi nào?… Tại sao má không biết?…
Cô cười thiệt tươi :
– Má nhớ có lần Út Miên kêu là để quên điện thoại ở quán nước không?… Đó đó… cái buổi tối định mệnh với Út Miên đó…
Thục Vy thiệt sự rất đau đầu với những gì con gái nàng tuôn ra… Nàng không kịp nghĩ tại sao cả hai đứa con gái xinh đẹp của nàng lại mê đắm thằng Hận tới nỗi trao cả đời con gái cho nó… Ủa, mà nàng cũng mê nó đó thôi!… Chuyện này mà chị em nó biết liệu nàng có còn dám ngồi đây mà nói?… Sực nhớ nàng gặng hỏi con gái :
– Hồi này con nói cái mà… cũng như… “Cũng như…” cái gì?
Thục Mai lại cười, cô nháy nháy mắt với mẹ :
– Con nói “cũng như…” là cũng như má đó… Má không nhớ cái buổi tối sinh nhật hai mươi của con, lúc đi ngủ, má nằm ở giữa, hai chị em con nằm hai bên, má kể về chuyện con với Út Miên chỉ là con của má mà không phải là con của người đàn ông má kêu là chồng, tụi con kêu là ba sao?…
Giọng cô chợt lắng xuống buồn buồn :
– Nên lâu nay thỉnh thoảng con cứ nghĩ chẳng thèm lấy chồng… Lấy chồng giống như má người ta cũng coi thường, cũng lợi dụng… thà cứ thích một ai đó đàng hoàng, tin cậy được, cùng vui chơi với họ một thời gian… Sau này nếu tới thời điểm thì để cho có một đứa con… Nuôi nó, sống với nó, con nghĩ vậy là đủ, chồng con chi cho nó mệt… hả má?!… Út Miên cũng nghĩ giống con vậy đó…
Thục Vy nghe con gái nói xong, lòng nàng cũng chùng xuống, lặng lẽ một hồi lâu… Cơn giận trong lòng nàng khi nhìn thấy chuyện thằng Hận với con gái lớn đã rơi rớt phần nhiều… Đúng là hơn hai năm trước nàng đã kể lại cho hai đứa con gái nghe chuyện vì sao nàng có bầu và đẻ ra hai chị em nó… Không lẽ cái sự phóng túng, ham vui và đam mê của nàng bây giờ lại chuyển qua hai đứa con gái của nàng sao?… Không lẽ đây là cái giá của thời tuổi trẻ non dại bây giờ con gái phải trả cho nàng?… Chắc chắn là bây giờ nếu nàng đề cập tới chuyện bắt thằng Hận phải cưới một trong hai đứa con gái của nàng như cái ý niệm đã từng nhảy ra trong đầu của nàng mỗi lần quay cuồng buông thả trong biển dục vọng với nó xong, chỉ để được gần “thằng con rể” mỗi lần nàng lên cơn thèm thuồng vui thú ái ân sẽ có ngay… Thì chắc chắn thà mất tất cả chớ nó sẽ không chịu! Gần một năm nó làm việc bên cạnh nàng, nàng gần như hiểu hết tính ý của nó… Nhưng tại sao, tại sao nó biết Thục Mai và Thục Miên đều là con gái của nàng mà nó vẫn cố tình ăn nằm với cả hai chị em, trong khi nó cũng đã ngủ với nàng… Không phải chỉ duy nhất một lý do thuần túy về xác thịt, nàng ngờ ngợ trong những chuyện này có cái gì đó mà nàng không biết. Phải hỏi thẳng thằng Hận để coi nó nói gì, nó tính gì tiếp theo… Tự nhiên cái cảm giác giận dữ đối với thằng Hận lại ít nhiều không còn làm nàng bừng bừng nữa, nó dịu xuống, và nàng lại nghĩ tới những ngày đã qua… Những lần thèm muốn rạo rực của nàng đều được thỏa mãn một cách không có gì tuyệt vời hơn bên cạnh nó, tình cảm của nàng đối với nó cũng đậm đà, sâu sắc hơn không chỉ là thứ tình cảm vui vui mỗi khi được nó làm cho nàng hoàn toàn sung sướng nữa… Cái cảm nhận tình cảm này nó mang nhiều góc cạnh khác nhau đổ đầy trong tâm tư nàng…
Tiếng Thục Mai làm nàng giật mình rời khỏi những suy nghĩ lung tung trong đầu :
– Má… Rồi giờ má tính làm gì anh Hận?… Bộ má tính đuổi việc ảnh thiệt hả?…
Thục Vy thở dài :
– Nói thiệt… Má cũng chẳng biết làm sao bây giờ, nếu nó không có nhỏ Huyền sắp cưới… thì có lẽ má sẽ nói chuyện để nó chịu cưới con hay Út Miên… Nhưng mà… tình cảm của nó với nhỏ đó sâu nặng lắm, nó tâm sự mấy lần với má rồi… Còn đuổi việc nó… Ừ, má cũng tính làm vậy đó, chớ ngày nào cũng nhìn thấy mặt nó làm sao má chịu được…
Thục Mai ngập ngừng :
– Con nói cái này, nghe hay không má đừng có giận… Đuổi ảnh hay không là quyền của má, con không dám mà cũng không có quyền can ngăn… Nhưng mà, không phải vì việc má đuổi ảnh mà chuyện của con với ảnh, hay với Út Miên chấm dứt đâu, má… Tụi con lớn hết rồi, chỉ làm theo điều mình thích… Má có đuổi ảnh hay không thì con và chắc chắn là cả Út Miên cũng sẽ tìm cách gặp ảnh thường xuyên hơn… Và dĩ nhiên, chị em con cho dù có thích làm theo ý mình cách gì đi nữa thì tụi con vẫn luôn giữ thể diện và uy tín cho má… Chỉ có điều, tụi con vẫn tiếp tục điều mà má đã nghe… Thôi con đi lên tắm rửa đây…
Cô nheo mắt rất nghịch ngợm và thật là… láu cá :
– Má biết gì không?… Ảnh… bắn quá trời luôn…
Thục Vy chưa kịp nghe ra thì cô đã bật cười lớn rồi đi như chạy lên phòng… Tới khi hiểu ra thì hai má nàng đỏ bừng, trong bụng nàng cũng thầm công nhận con gái nói đúng… Mỗi lần làm tình với nàng, không biết ở đâu ra mà thằng Hận bắn tinh rất nhiều, nó chưa rút ra thì tinh dịch đã trào ra ngoài cả mớ…
Không khí trong phòng khách lặng lẽ sau khi Thục Mai đã đi. Thục Vy miên man suy nghĩ về những gì nàng đã thấy, những gì nàng đã nghe… Ngực nàng chợt nhói lên một cái khi chợt nghĩ tới viễn cảnh nàng sẽ đuổi việc thằng Hận… Nàng quen mùi của nó rồi, nàng cũng mê thích cái vẻ ngoài đẹp trai, đắm chìm trong vòng tay nó mỗi khi nó đem cái thân thể mạnh khỏe sức thanh niên ra làm cho nàng như chết ngất từng cơn trong những lần làm tình điên dại… Nếu không có nó bên cạnh thì liệu tới một lúc nào đó, khi thân xác đòi hỏi không nhịn được nàng sẽ kiếm ai thay thế nó… Nàng biết cái sự ham muốn cao độ khó kìm chế của nàng… Nhất là khi đã nếm trải bao nhiêu lần trái ngon quả ngọt ái tình này với nó… Bây giờ nàng phải làm gì đây?… Đắm chìm trong suy nghĩ miên man, nàng quên hẳn cái lý do lật đật chạy về cho tới khi những tiếng nhạc êm dịu từ cái điện thoại bỏ trong túi xách để dưới chân vọng lên…

***​

Thằng Hận không về nhà. Từ nhà Thục Vy ra nó chạy lung tung không cần biết con đường dẫn đi đâu… Nó hối hận thật sự vì đã không kềm giữ được mình, lại ham muốn nghe theo những gì Thục Mai muốn. Bởi nó không ghét cô, nó cũng thích cái vẻ đẹp kiêu sa, đài các mà có chút dâm ngầm lập lòe ra ngoài của cô… Thiệt tình là sau cái lần đè cô ra trên ghế salon ở nhà nó, nó không còn thấy hứng thú với việc trả cái hận tình hơn hai mươi năm cho mẹ nó nữa, nó cảm thấy việc nó làm là vô nghĩa, không đem lại cho nó và cho mẹ nó một chút xíu thay đổi nào… Nó cũng cảm nghiệm ra rằng, cho dù nó có ngủ với hết tất cả những người phụ nữ có liên quan ít nhiều tới người cha bạc tình bạc nghĩa đó thì nó cũng không thể nào thay đổi được những gì đã xảy ra trong quá khứ… Nhất là mẹ nó, Ngọc Nhàn vẫn mãi mãi mang tiếng là đứa con gái hư thân mất nết ở vùng quê bảo thủ, luôn coi thể diện, danh dự gia đình là điều gì đó bất khả xâm phạm… Ngoại trừ cậu Hai Thanh ra thì nhà ngoại nó có còn ai ngó ngàng gì tới tình máu mủ ruột thịt, mà nói cho tận cùng thì cậu Hai nó cũng chỉ là một người đàn ông tội lỗi, đem ham muốn loạn luân em gái ruột của mình khoác lên một cái áo cưu mang, giúp đỡ, bất cần dị nghị… Mà cũng có ai dị nghị đâu, chẳng qua cậu nó cao tay giả bộ hạ mình chịu cực để đi tới cái tận cùng của dục vọng ham muốn chính thân thể của em gái…
Lúc đầu nó rất hăm hở với cái kế hoạch của mình, nhưng rồi khi đã bước chân vô, từng lúc đè được ba mẹ con người phụ nữ mà nó đinh ninh là vợ là con của Đỗ Lộc xuống rồi thì tâm hồn nó càng chán chường, mệt mỏi hơn… Và có lẽ cái lần này chính là lúc thời điểm nó đành phải buông bỏ cái ý định trả hận không có kết quả gì tốt đẹp này…
………………………………………
Đã quá buổi trưa, thằng Hận dừng xe lại một nơi quen thuộc, nó nhìn quanh mới phát hiện ra vô tình mà nó lại ngừng ngay trước cổng nhà Tuyết Thu… Cũng lúc đó, cánh cửa nhà nàng mở ra, nàng nhanh nhẹn trong bộ áo dài cô giáo đi nhanh ra mở cổng cho nó :
– Trời… sao giờ này em lại ở đây, không đi làm hả?
Đôi mắt nàng mở to rực rỡ ánh vui sướng khi thấy nó đột ngột xuất hiện. Thằng Hận chạy xe vô góc sân nhỏ, bước xuống xe nó cởi cái mũ bảo hiểm treo lên tay lái rồi lặng lẽ theo sau nàng đi vô nhà… Ngồi phịch xuống một cái ghế, nó gục đầu ôm mặt trong hai bàn tay không nói không rằng làm Tuyết Thu ngạc nhiên… nàng đứng yên nhìn nó một hồi lâu… Là một cô giáo, nàng hiểu nó đang có tâm trạng gì đó, khó mà một câu một tiếng có thể nói hết… Hãy để cho tâm trí nó hồi phục, nếu tin cậy và có tình cảm với nàng rồi nó sẽ trút ra thôi… Nàng nhẹ nhàng gần như không có tiếng động quay lưng vô phòng thay bộ áo dài vừa đi dạy về rồi quay xuống bếp nấu cơm, có lẽ nó đói bụng lắm rồi…
Nấu xong bữa cơm trưa, quay lên vẫn thấy nó ngồi lặng lẽ, đôi mắt vô hồn như nhìn đâu đâu… Tuyết Thu đi vô phòng một chút rồi quay ra, trên tay nàng là một bộ đồ mát trong nhà của đàn ông còn thơm nức mùi vải mới, có cả một cái quần lót mới tinh còn nằm trong bao… Bước tới gần thằng Hận, nàng đụng nhẹ lên vai nó, dịu dàng :
– Hận đi tắm đi… Đi tắm lẹ rồi ra ăn cơm với chị… Đói lắm rồi, đúng không?… Nhanh lên, chị nói biết nghe…
Thằng Hận ngước lên đưa tay đỡ lấy những cái trên tay nàng, nhìn xuống rồi nó lại nhìn lên ra vẻ dò hỏi. Hai má Tuyết Thu chợt hồng hồng, nàng mỉm cười :
– Chị cứ mong sẽ có những ngày Hận sẽ tới và ở lại chơi với chị vài ngày, nhất là trúng những ngày nghỉ… Hôm trước đi chợ, chị mua đại một ít quần áo, đồ dùng cho đàn ông… Vậy là hôm nay, những gì chị mua đã có người xài rồi… Hận, em đi tắm đi, chị dọn cơm sẵn, nhanh lên chị chờ…
Thằng Hận đứng dậy, hôn nhẹ lên má nàng, nó nói thiệt nhỏ nhưng cũng đủ làm nàng ấm lòng :
– Hận cảm ơn chị…
…………………………………………
Chiều hôm đó, nằm dài trên cái giường êm ấm và thơm phức của Tuyết Thu, thằng Hận mở lòng ra, kể hết mọi chuyện cho Tuyết Thu nghe về cuộc đời mẹ con nó và ý định của nó… Cũng không biết sao nó lại tin tưởng nàng và trút hết nỗi lòng của nó cho nàng nghe… Nó kể cho bằng hết… Nó kể về chuyện tại sao mẹ nó lại có nó trên đời và được cậu Hai nó cưu mang ra làm sao, kể về những lần nó tận mắt nhìn thấy cái quan hệ trái lẽ thường của cậu Hai và mẹ nó, kể về chuyện của nó và cô bạn Thanh Huyền, kể về cái ý định trả hận của nó, kể luôn cả chuyện nó đã ngủ với cả ba mẹ con Thục Vy… Chỉ riêng cái ý định muốn được làm tình với mẹ nó và dì Sáu An là nó không nhắc tới… Ngoài ra nó nói hết, cả cái chuyện sáng nay giữa nó và Thục Mai…
Nằm nghiêng đầu gối lên một cánh tay thằng Hận, Tuyết Thu lặng yên nghe nó trải hết lòng mình, nàng không hề ngắt lời nó, chỉ nằm im nghe nó nói mà lòng nàng đôi lúc quặn đau vì hoàn cảnh của mẹ nó khi phải rời bỏ gia đình bất đắc dĩ ; nàng nóng bừng trong bụng khi nghe nó kể về chuyện ân ái của mẹ nó và cậu Hai ; nàng giật mình hoảng sợ khi nghe nó lên kế hoạch trả hận tình cho mẹ nó một cách không thể tưởng tượng được, nhất là khi nàng nghĩ tới quan hệ giữa mình và Đỗ Lộc ; nàng mỉm cười thích thú nhưng giấu biến đi nụ cười đó vì sợ nó thấy khi nghe nó lần lượt đè cả ba mẹ con Thục Vy xuống làm tình… Nàng đỏ mặt khi nghe kể mới sáng nay nó lại đè Thục Mai xuống cho dù nó không chủ ý làm như vậy… Và lòng nàng lại trĩu xuống cảm thông khi nghe nó nói tới tâm trạng sau mỗi lần làm như vậy, nó không tìm thấy bất cứ một niềm vui hay một chút xíu sự hả hê nào…
Thằng Hận dừng kể vì đã xong, một không khí lặng lẽ bao phủ khắp phòng… Lâu lắm nghe tiếng nó thở đều, tưởng nó ngủ nên Tuyết Thu rất nhẹ nhàng nhỏm dậy… Không phải, đôi mắt nó mở thao láo nhìn lên trần nhà, kể cả lúc cái giường động nhẹ nó cũng không có phản ứng gì… Nằm nghiêng người, chống tay lên má nhìn nó, tay xoa nhẹ trên ngực nó, nàng nhỏ giọng :
– Hận… Chị hỏi cái này, em phải trả lời thiệt cho chị nghe…
Nó chớp mắt không nhìn nàng :
– Chị hỏi đi… Đã kể hết mọi chuyện cho chị nghe rồi, không lẽ em còn muốn giấu cái gì nữa sao… Chị…
Nàng tằng hắng một cái :
– Có phải chuyện em ngủ với chị cũng nằm trong cái kế hoạch đó?…
Không ngần ngừ, thằng Hận xác nhận :
– Đúng là như vậy… Nhưng đó chỉ là lúc đầu trong suy nghĩ của em thôi… Cho tới khi gặp chị lần đầu tiên, em từ bỏ ý định đó, vì em biết, chị cũng chỉ là một trong những người con gái bị lọt vô cái bẫy quỷ quyệt của lão mà thôi…
Tới phiên nó quay người nằm nghiêng lại đối diện với nàng, mắt nó nhìn nàng đăm đắm :
– Chị nhớ lại đi, có phải lần đầu tiên của chị với lão, là chị thấy tay chân mệt mỏi và có cảm giác ham muốn cho dù có một chút lý trí là chị không tự nguyện, đúng không?
Thấy nàng gật đầu, nó cười cười :
– Lão chơi thuốc kích dục với chị… Chớ ngay từ đầu, em đã cố nén nhịn khi được chị ôm đó, chị không nhớ à… Lúc đó em cũng thích chị dữ lắm, nhưng em không muốn giống như lão, em thích chị tự nguyện tới với em, cho dù chỉ là tình cảm bộc phát nhất thời…
– Nhưng tại sao em lại từ bỏ?
– Em thích chị… Chị xinh đẹp, dịu dàng và hiền lành… Không giống mấy người phụ nữ mồi chài đàn ông… và nhất là khi chị chảy nước mắt, em không chịu được… Có lúc tự nhiên trong đầu em lại có ý nghĩ, nếu không có Thanh Huyền… Chắc em đòi làm chồng chị cả đời…
Tuyết Thu nhoài người đè lên mình nó để giấu đi sự cảm kích. Bầu ngực căng không nịt vú áp lên ngực nó mềm mềm, âm ấm, nàng khúc khích cười :
– Bây giờ chị cũng tự nguyện nè, thích không?
Thằng Hận vươn tay vuốt lên đôi mông căng, xoa nhẹ :
– Bây giờ em muốn ngủ một giấc, tối nay em sẽ đón nhận sự tự nguyện của chị, được không?…
Tuyết Thu đụng nhẹ môi lên miệng nó :
– Chị nói vậy thôi, chút nữa chị phải lên trường… Làm sao “tự nguyện” với em bây giờ được… Ở nhà ngủ đi… Để dành sức tối nay cho chị, nghe…
Nàng rời khỏi giường với tiếng cười trong trẻo và khiêu khích không ngờ, thằng Hận nhìn theo nàng rồi nó nhắm mắt chìm vô giấc ngủ thiệt nhanh…
………………………………………………….
Nó nghỉ hẳn ba ngày, không liên lạc gì với ai, ngoại trừ với Ngọc Nhàn, nó nói với mẹ có công chuyện nên không về… Cả Thục Vy nó cũng không gọi hỏi cái gì, bởi nó cứ đinh ninh nàng sẽ đuổi cổ nó ra khỏi công ty, thậm chí sẽ lấy lại căn nhà mẹ con, dì cháu nó đang ở… Tiền nhà nó chỉ mới trả cho công ty chưa được bao nhiêu, họ lấy lại cũng chịu thôi… Khi Tuyết Thu đi dạy thì nó cũng rời đi… Nó lang thang khắp nơi trong thành phố, vừa tìm chỗ hy vọng sẽ kiếm được việc làm sau khi ra khỏi công ty Vĩnh Hằng, vừa để ý tìm nơi ở trọ sau khi ra khỏi căn nhà đang ở… Hai đêm ở lại với Tuyết Thu là hai ngày đêm nàng cưng chìu, chăm sóc cho nó như vợ chăm sóc cho chồng. Mà nó cũng không khác gì một người chồng quan tâm tới việc gia đình, khi ở nhà nó loay hoay sửa sang lại những chỗ trầy trụa bong tróc trên tường nhà, sắp xếp gọn gàng, quấn băng keo cho những đường dây điện lòng thòng hay có khả năng bị chuột gián gặm nhấm, thay đổi mấy cái bóng đèn tốt hơn để căn nhà luôn được sáng sủa… Thậm chí, nó còn ra ngoài tìm mua mấy đôi dép nhựa để trong phòng tắm với lời dặn dò rất ân cần không cho nàng đi chân không trong phòng tắm sẽ bị trượt chân… Nghe và nhìn những gì thằng Hận làm trong nhà, lần nào cũng vậy, Tuyết Thu đều vòng tay ôm nó thiệt chặc, lòng nàng bồi hồi cảm kích, nàng phải giụi mặt vô ngực nó để giấu đi những giọt nước mắt xúc động ứa ra…
Dĩ nhiên, trong hai đêm ở lại với Tuyết Thu, thằng Hận làm sao có thể xa rời nàng được, kể cả nếu nó muốn, bởi chỉ có một cái giường duy nhất… Và nàng thì lại càng không thích chỉ nằm yên bên cạnh nó… Hai thân thể trần truồng quấn quýt, lăn lộn cùng nhau tới rã rời rồi ôm nhau ngủ thiệt ngon… Chỉ vì nàng sáng ra còn phải đi dạy nên cả hai chỉ trao hiến trọn vẹn một lần duy nhất trong đêm… Lần nào cũng vậy, sau khi đã thỏa mãn cực độ, úp mặt lên lồng ngực nó hay gối đầu trên cánh tay nó, nàng cũng thì thầm trong hạnh phúc vui sướng :
– Chị muốn có con với em lắm, Hận à…
Nó bồi hồi, nửa vui mà nửa lo lắng :
– Một mình chị làm sao mà nuôi được… Bầu bì cực khổ lắm, em không thích nhìn thấy chị khổ đâu…
Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng lộ vẻ kiên quyết hài lòng :
– Chị biết là sẽ cực khổ một thời gian, nhưng chị cũng biết là mãi mãi cả đời này em không làm chồng chị được một cách chính thức… Vậy thì em hãy làm chồng chị trên tình nghĩa, trên tinh thần… Cho chị luôn nghĩ về em như một người vợ nghĩ tới chồng mình, mà muốn vậy thì không còn cách nào hay hơn, ý nghĩa hơn là sinh ra, nuôi nấng, dạy dỗ một đứa con là kết quả đẹp giữa chị và em…
Thằng Hận ngần ngừ :
– Em không muốn lập lại quá khứ giống người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con em…
Nàng nhổm đầu đưa tay bịt miệng nó, nhìn nó rất tha thiết :
– Chị luôn luôn tin em không giống như vậy nên chị mới bày tỏ ước ao của chị, mà chị cũng tin là nếu em có con với chị, em sẽ tìm cách để gần gũi nó chớ không bỏ chạy… Cứ để cho mọi chuyện xảy ra theo cách mà nó xảy ra, em đừng có nghĩ ngợi gì hết… Mà giờ chị cũng đã có gì đâu… Ai mà biết được… Người tính không bằng trời tính mà…
Thằng Hận đành im lặng. Đúng là cô giáo, nói năng rất thuyết phục và đầy lý lẽ, nó đành cười trừ. Kéo nàng nằm xuống, nó vỗ nhẹ lên bờ vai trần như ru ngủ cho nàng :
– Mai em về nhà nghe… Khi nào tiện thì em lại tới với chị… Chắc mẹ em mong dữ lắm…
Nàng dụi đầu trong tay nó :
– Ừ… Chẳng ai gần gũi mình hơn mẹ đâu… Chỉ tiếc là mẹ chị thì mất sớm… Cha chị thì lấy vợ khác… Chị chẳng có anh chị em, chỉ có một mình…
Nghe tiếng nàng như muốn khóc, nó lật đật xiết nàng trong tay vỗ về :
– Bây giờ chị có em mà… Dù em với chị không thể ở cùng nhau, không thể là vợ chồng của nhau nhưng em chắc chắn, suốt đời này không bao giờ em rời xa chị được đâu… Kể cả khi em đã cưới Thanh Huyền…
– Ừ… chị tin là như vậy…
– Chị ngủ đi…