Nhật Ký Nhận Nuôi Sói Dẫn Vào Nhà – Update Chương 315

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nhật Ký Nhận Nuôi Sói Dẫn Vào Nhà – Update Chương 315

Lượt Xem: 34556 Lượt Xem

Chương 100​
Tôi khép album ảnh lại, lúc này nghi hoặc trong đầu càng sâu, ảnh chụp của tôi trong album rõ ràng là chụp lén, lúc ấy tôi cũng không có phát hiện ra chút nào, thậm chí ngay cả chuyến thăm dò bí mật mỏ than đen của tôi cũng bị chụp lén, chẳng lẽ bên cạnh tôi luôn có người âm thầm giám thị?

Hơn nữa người phụ nữ trong ảnh dường như đều tự chụp ảnh ở những nơi tôi từng đi qua, dường như đang theo dấu của tôi, hơn nữa còn photoshop một tấm ảnh chụp chung của nàng với tôi! Người phụ nữ này rốt cuộc là ai, sao tôi không nhớ trong bất kỳ ký ức nào? Từ khi nào tôi có liên quan đến một người phụ nữ như vậy? Hơn nữa bên cạnh tôi vẫn luôn có người âm thầm theo dõi, vì sao nàng giám thị tôi? Thảo nào nàng xuất hiện vào thời điểm tôi gập khó khăn nhất.

“Kẹt…” Đang lúc tôi suy nghĩ, cửa phòng lại mở ra, người phụ nữ kia bước vào, theo sau là một người hầu mặc đồng phục đặc biệt, đang đẩy một chiếc xe đồ ăn. Khi người phụ nữ kia nhìn thấy trong tay tôi cầm album ảnh kia, trên mặt lộ vẽ kinh ngạc và hoảng loạn, nhưng thoáng chóc, biểu tình của nàng điều chỉnh lại rất nhanh, nàng bảo người hầu đẩy xe đến trước mặt tôi rồi xua tay đuổi ra ngoài. Trong quá trình đẩy xe, tôi thấy người hầu kia nhìn tôi với ánh mắt vô cùng tò mò và ngạc nhiên sâu sắc, chỉ là không biết phần tò mò này đến từ đâu.

“Ăn chút gì đi…” Nữ tử cầm lấy một chén cháo trên xe, múc một muỗng, đưa lên miệng thổi thổi, sau đó đưa muỗng vào miệng tôi, trong mắt lộ ra một tia xấu hổ, càng nhiều hơn là mong chờ, tựa hồ như mong tôi có thể nể mặt nàng mà ăn cháo trộn với một số thuốc bổ đắt tiền.

“Sao vậy? Sợ độc à?” Tôi nhìn nữ tử, cố hết sức tìm trong ký ức nhưng không có nửa điểm dấu vết. Nữ tử trước mặt tôi lên tiếng, một tay bưng cháo, một tay cầm thìa, chờ tôi rất lâu, nói ra những lời này, trong mắt mang theo ý cười, nhưng đằng sau ý cười tựa hồ như hiện lên một tia buồn bã.

“Không có, cô có thể nói cho tôi biết cô ai không? Chuyện gì xảy ra vậy? Chúng ta có quen biết không? Câu hỏi này rất mạo muội, nhưng lúc này tôi thực sự rất tò mò muốn biết…” Tôi không ăn cháo, tại thời điểm này tất cả những nghi ngờ làm cho tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện khác, lúc này tôi rất nóng lòng tìm câu trả lời.

“Bạn đã sờ qua thân thể của tôi và nhìn thấy thân thể của tôi, vì vậy sau khi bạn lớn lên phải cưới tôi làm vợ!” Người phụ nữ kia đặt thìa và bát xuống, mắt nhìn xa xăm với những hồi ức, nói ra một câu không phù hợp với khung cảnh hiện thực, nhưng những lời này làm cho tôi cảm thấy quen thuộc, đột nhiên một đạo thiên thạch xẹt qua đầu tôi, suy nghĩ của tôi trôi về khoảng thời gian tôi được 10 tuổi…

Khi đó tôi chưa tới 10 tuổi, cha mẹ tôi lần lượt qua đời, tài sản duy nhất để lại cho tôi là căn nhà gỗ lụp xụp, cha tôi là một công nhân đốn gỗ, nên ở trong núi rừng, có câu: Nghèo ở thành phố tấp nập không ai hỏi, giàu ở miền núi lại có họ hàng xa hỏi thăm. Cái nghèo ở quê nhà khiến cho bà con ít tiếp xúc với mình.

Mẹ tôi qua đời vì một tai nạn trên núi khi tôi còn rất nhỏ, cha tôi chống đến năm tôi chín tuổi cũng bị bệnh mà qua đời, người thân muốn nhận nuôi tôi nhưng nhìn thấy những ánh mắt miễn cưỡng đó của họ, tôi đã từ chối, sống một mình trong rừng núi, bảo vệ ngôi nhà gỗ mà cha mẹ tôi để lại, cả ngày làm bạn với chim thú.

Khi đó phúc lợi đãi ngộ căn bản không thể so sánh được với bây giờ, chỉ thỉnh thoảng họ hàng mới gửi cho tôi một số nhu yếu phẩm, đại đa số thời gian tôi đều dựa vào chính mình. Cũng may, trước kia tôi học được không ít bản lĩnh sinh tồn trong núi rừng với cha tôi, cho nên vẫn bình yên vô sự, chỉ nghĩ sau khi mình lớn lên, rời khỏi núi rừng tự mình làm ra một phen kinh thiên động địa. Tất nhiên đó là chuyện sau này.

Để tìm thức ăn, thỉnh thoảng tôi vào rừng đặt một số bẫy để bắt động vật nhỏ, thậm chí đặt cả bẫy lớn để bắt những động vật lớn. Có một hôm, tôi đi kiểm tra bẫy lớn có thể tái sử dụng do cha tôi để lại, kết quả trong cái bẫy có một cô bé đang hấp hối, tuổi còn nhỏ hơn tôi. Tôi vội vàng nhảy xuống bẫy, kiểm tra xem còn hơi thở không, cơ thể nhỏ yếu của tôi hao phí chín trâu mười hổ mới nhấc cô bé lên khỏi cái bẫy, sau đó cõng cô về căn nhà gỗ của mình, đặt lên giường gỗ, lúc này môi cô đã khô nứt, hẳn là do thiếu ăn và nước uống.

Không biết cô rơi vào cạm bẫy bao lâu rồi, tôi lấy một chút thức ăn lỏng cho cô ăn, ở trong rừng rậm này, tôi và cha tôi sống từ nhỏ ở chỗ này, không biết cha đã cứu bao nhiêu người xa lạ bị lạc trong rừng cây này, thậm chí có rất nhiều người được cứu đã quay lại thăm hỏi và cảm tạ chúng tôi. Tôi cũng học được rất nhiều kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã từ cha, đây là trước khi cha tôi ngã xuống, hao hết tâm tư dạy lại cho tôi.

Trong quá trình tôi đút nước, cô bé nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt rất yếu, nhưng lại mang theo một vẻ trầm tĩnh không hợp với lứa tuổi. Ánh mắt đó cho đến nay tôi vẫn không bao giờ quên, ánh mắt yếu ớt của cô vẫn nhìn tôi, khuôn mặt ngây thơ, nhưng đôi mắt lại rất thành thục.

Khi cô rơi xuống cạm bẫy chân cô đã bị thương, nhiều ngày như vậy, đã nhiễm trùng, trong nhà gỗ không có thuốc, tôi cũng không cách nào bỏ cô một mình đi tìm bác sĩ, càng không cách nào cõng cô ra khỏi rừng. Từ nhà gỗ của tôi ra ngoài, phải mất một giờ lộ trình, lúc đầu người thân còn phí sức mang một ít thức ăn và nước uống cho tôi, rồi dần dần ít đi, khi biết mình không bao giờ trở lại đây nữa, có lẽ trong lòng họ coi đứa nhỏ này đã chết. Từ nhỏ tôi đã trải qua nhân tình ấm lạnh, cũng làm cho tôi sớm trưởng thành hơn trước.

Cuối cùng tôi chỉ còn cách sử dụng phương pháp đơn giản để cứu cô, tôi cởi đồ và quần của cô. Khi đó tôi còn nhỏ, nhưng cũng đã biết thẹn, vì để cứu cô ta, tôi cũng không nghĩ nhiều như vậy, dù sao, cô rơi vào cái bẫy do tôi bày ra, suy cho cùng thì mọi trách nhiệm là về tôi.

Khi tôi cởi đồ của cô, trên khuôn mặt ngây thơ của cô mang theo vẻ không muốn, chỉ là ngay cả khí lực nói chuyện cô cũng không có, chỉ có thể nhẹ lắc đầu, trong mắt mang theo một tia quật cường và ai oán.

Bản thân tôi lúc đó cũng rất ngượng, nhưng vẫn kiên trì rửa sạch vết thương cho cô ta, dùng miệng nhai thảo dược, cuối cùng dùng nước thuốc khử trùng vết thương cho cô. Sau khi tôi đấp chăn cho cô, sắc mặt tôi cũng ửng hồng, chỉ là lúc ấy tuổi còn nhỏ, không có xúc động gì.

Lúc đó cô bị thương rất nặng, chân không chỉ bị thương ngoài da mà còn bị thương cả xương, cuối cùng mỗi ngày tôi phải bóp chân cho cô 25 phút, mỗi ngày tôi đều cố gắng tìm cho cô những thứ ngon, bắt được thú vật, thu thập trái cây, mỗi ngày đều vui vẻ không biết mệt hái và săn cho cô, lúc ấy chỉ là để bù đắp cảm giác áy náy trong lòng.

Dưới sự chăm sóc của tôi, thân thể cô ta ngày một tốt lên, sau ba ngày, cô đã có thể đứng dậy, chỉ là thỉnh thoảng cô liếc mắt nhìn tôi một cái, đại đa số thời gian đều phớt lờ tôi, thậm chí không nói với tôi một câu nào, làm cho tôi nghỉ rằng cô là một cô câm. Cô vẫn có thể nghe thanh âm, hơn nữa biểu cảm cô ấy thỉnh thoảng lộ ra vẽ rất lạnh lùng, tuổi còn nhỏ như vậy đã như thế, lớn lên thì ra sao?

Thời gian trôi qua khoảng một tuần, một số người ăn mặc đồng phục đi vào nhà gỗ của tôi, bên cạnh có rất nhiều cảnh sát và cảnh sát vũ trang, dẫn theo khuyển quân, không dám lơ là chút nào. Có một người phụ nữ xinh đẹp trong đám đông khi nhìn thấy cô bé, lập tức nhào lên giường ôm cô khóc như lê hoa đái vũ. Ngoại trừ người chồng bảnh trai, những người khác rời xa nhà gỗ để tránh.

Sau này tôi mới biết người đàn ông này và người phụ nữ xinh đẹp là cha mẹ của cô bé, gia đình ba người họ đi du lịch, cô bé bỏ chạy và bị lạc giữa chừng, cuối cùng rơi vào cái bẫy của tôi.

Cha mẹ cô ấy đã tìm kiếm suốt 10 ngày, tính ra thì cô đã rơi vào bẫy của tôi khoảng hai ba ngày, một cô bé 7, 8 tuổi kiên trì sống, điều này cần phải có bao nhiêu nghị lực? Cha mẹ cô để lại tiền cho tôi, nhưng tôi từ chối, bởi vì tôi không tiếp xúc với thế giới bên ngoài và cũng không cần tiền.

Cuối cùng cha mẹ cô cũng để lại cho tôi toàn bộ vật phẩm sinh tồn của họ như một lời cảm ơn đối với tôi, tôi cũng từ chối yêu cầu của họ để đưa tôi ra khỏi rừng. Khi cha mẹ cô chuẩn bị rời đi, cô yêu cầu họ rời khỏi phòng, giọng điệu độc đoán không thể tả, có lẽ cha mẹ cô cưng chiều cô đến cực điểm, nên chỉ bất đắc dĩ rời khỏi phòng, đóng cửa lại, để lại thời gian cho hai chúng tôi…