BÁNH TRÔI NƯỚC [NTR – SOME – RAPE – PUBLIC] – Update Chương 10

Chương 1: Phỏng vấn xin việc.

Sáng mùa thu Hà Nội thật đẹp, những cơn gió heo may se se lạnh khiến không khí vốn nhộn nhịp nay bỗng trở nên nhẹ nhàng, hiền hòa hơn. Mọi con đường, góc phố Thủ đô len lỏi tia nắng nhè nhẹ, trong vắt và đẹp mơ màng. Mọi thứ có vẻ dịu dàng, bình yên hơn. Không còn cảnh tấp nập, xô bồ vốn có thường ngày.

Một chiếc xe máy spacy cũ mầu trắng sữa dừng lại trước thềm tòa nhà bốn tầng khá nổi bật giữa khu phố yên bình có gắn tấm biển inox mạ vàng khá lớn ghi tên Công ty Cổ phần đầu tư xây dựng Thái Dương. Bác bảo vệ già chú ý hơn đến chủ nhân của chiếc xe vừa dừng lại. Một cô gái ngửa cổ hít một hơi dài để cảm nhận không khí trong lành của mùa thu, tâm trạng thật hào hứng vui vẻ. Cô gạt chân chống rồi bước xuống xe, tiến lại gần phía bác bảo vệ.

* Bác ơi, đây có phải là Công ty Cổ phần đầu tư xây dựng Thái Dương không ạ?

* Đúng rồi, cháu cần gặp ai?

* Dạ, sáng nay cháu có hẹn đến phỏng vấn ạ.

* Cháu để xe vào bãi xe trong kia xong lên tầng 3 vào phòng Hành chính – Tổng hợp nhé.

Bác bảo vệ trầm ngâm ngắm nhìn theo bóng dáng thướt tha của cô gái có khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng bóc và mịn màng tự nhiên và đặc biệt thân hình cân đối kiểu mình dây cây cảnh, eo thon mông nở. Cô gái mặc bộ váy công sở màu xanh đơn giản nhưng vẫn toát ra vẻ đẹp tự nhiên khiến người đối diện thấy dễ chịu.

Cô gái dắt xe vào trong thấy bên trong khá rộng, cả tầng 1 chỉ làm chỗ để xe. Phía ngay cửa gần chỗ bác bảo vệ một ô kẻ sơn có chiếc xe mecedez đang đỗ, phía trong là bãi để xe máy, đếm sơ qua chắc cũng phải ba chục xe máy. Cô gái đi theo thang bộ ở cuối bãi xe lên tầng 3, tìm phòng Hành chính – Tổng hợp thì thấy phòng đang mở cửa.

Lịch sự giơ tay gõ cửa mấy lần, sau khi nghe tiếng mời vào, cô gái bước vào phòng. Bên trong phòng không rộng lắm nhưng vẫn đủ kê 5 bàn làm việc, và bộ bàn ghế để tiếp khách, mọi thứ đều toát lên vẻ gọn gàng ngăn nắp. Ngồi ngay gần cửa là một thanh niên trẻ cao gầy, da rám nắng.

* Chị đến phỏng vấn phải không? Tên chị là gì nhỉ? Em là Phong. Em có nghe chị Hương báo là sáng nay có 3 người đến phỏng vấn. Chị ngồi ngồi ghế đợi một chút tí nữa đến lượt em sẽ gọi, có một bạn cũng ngồi đợi phỏng vấn giống chị – Cậu thanh niên nở nụ cười thân thiện với hàm răng trắng đều tắm tắp tương phản với làn da rám nắng của cậu.

* Chị là Lan Phương. Có gì tí nữa gọi chị nhé. Cảm ơn em – Cô gái mỉm cười rồi bước ra ghế ngồi đợi.

Một cô gái khác đã ngồi sẵn ở bàn tiếp khách ngẩng đầu lên nhìn với ánh mắt soi mói rồi gật đầu chào. Lan Phương cũng gật đầu chào lại rồi ngồi xuống, đưa mắt nhìn kỹ hơn cô gái kia, cô ta hơi thấp, mắt đeo kính cận khá dầy, nói chung ngoại hình rất bình thường không nổi bật. Điều này khiến Lan Phương yên tâm hơn một chút vì ít nhất mình có lợi thế về ngoại hình hơn đối thủ này.

Ngồi đợi một lúc thì đến lượt cô gái kính cận vào phỏng vấn, lúc ra cô ta có vẻ nhắn nhó tiếc nuối.

* Mời chị Phương, chị sang phòng để chị Hương phỏng vấn nhé.

Lan Phương gõ cửa căn phòng có biển ghi Nguyễn Thanh Hương – Trưởng phòng Hành chính – Tổng hợp rồi bước vào. Một người phụ nữ khá đẹp, ngoài ba mươi tuổi nhẹ nhàng mời cô ngồi xuống ghế đối diện mình, tay đang giở tập hồ sơ của cô ra xem.

* Chào em, chị là Hương. Tên em là Lê Lan Phương, 27 tuổi, đã lập gia đình, có một con nhỏ nhỉ?. Con em giờ mấy tuổi rồi, đi học mẫu giáo chưa?

* Con em ba tuổi rồi, ba tuổi trường công mới nhận nên e vừa gửi con đi học mẫu giáo để đi làm lại.

* Em có bằng kế toán của trường đại học Kinh tế quốc dân, đã có hai năm kinh nghiệm ở một công ty nhà nước nhỉ? Ở công ty cũ em đã làm những công việc gì rồi?

* Vâng, ở công ty cũ em làm kế toán, làm bảng lương, làm thu chi.

* Em biết gì về dự toán, làm hồ sơ thanh, quyết toán, hồ sơ thầu, hợp đồng không?

* Dạ e có làm mấy lần về hợp đồng thôi chứ mấy việc kia em chưa làm bao giờ ạ.

* Thôi không sao, biết nghiệp vụ kế toán cơ bản là được, còn mấy cái khác thì tự học thêm với chịu khó làm nhiều là thạo thôi. Có phải ai cũng làm đúng chuyên ngành đâu, ra trường đi làm tận dụng được 30% kiến thức được đào tạo trong trường đã là nhiều. Chị cũng học ngành kế toán của trường Kinh tế quốc dân giống em mà vẫn làm ở công ty về xây dựng đấy thôi, chịu khó tự học là được.

* Vâng, em sẽ cố gắng tự học hỏi thật nhiều để nhanh thành thạo công việc, đáp ứng yêu cầu của công ty ạ.

Chị Hương trầm ngâm một chút làm Lan Phương hơi lo lắng nhưng khi nghe chị nói là học cùng ngành cùng trường với mình mà vẫn làm tốt ở công ty xây dựng này thì tự nhiên thấy đỡ lo hẳn. Lan Phương giờ mới để ý nhìn kỹ, chị Hương có khuôn mặt rất đẹp, làn da chị cũng láng bóng căng mịn dù nhìn kỹ ở đuôi mắt bắt đầu lờ mờ xuất hiện dấu vết của thời gian. Quần áo, trang sức của chị đơn giản nhưng tinh tế, trong khi từ chị tỏa ra một mùi hương nước hoa đắt tiền thoang thoảng rất dễ chịu.

Bất ngờ có tiếng gõ cửa rồi có tiếng mở cửa, một người đàn ông bất ngờ xuất hiện từ phía sau tủ hồ sơ cạnh bàn chị Hương, hóa ra phòng còn một cánh cửa nữa bị che khuất bởi tủ hồ sơ.

* Hương ơi, em chuẩn bị hồ sơ để sang tuần mở thầu gói thầu xây lắp nhé….

Người đàn ông hơi bất ngờ, sững lại một chút khi thấy có một cô gái xinh xắn, cao ráo ngồi đối diện chị Hương. Ông ta lướt mắt nhanh qua khuôn mặt xinh đẹp, khe ngực căng tròn rồi thân hình cân đối của Lan Phương rồi tỉnh bơ như không quay qua nói chuyện với chị Hương.

* Em đang có khách à, anh xin lỗi nhé. Hai chị em làm việc tiếp đi.

* Em phỏng vấn thôi, đằng nào cũng xong rồi, em sẽ bảo Phong chuẩn bị hồ sơ để tuần sau bỏ thầu.

Người đàn ông lại biến mất như một cơn gió. Lan Phương chỉ kịp thoáng nhìn thấy một người đàn ông mặt vest không cao lắm nhưng có vẻ phong độ, bệ vệ.

* Vừa rồi là anh Dương giám đốc công ty, anh í hay có thói quen gõ cửa rồi vào phòng luôn – Chị Hương giải thích. Thôi hôm nay phỏng vấn xong rồi, chị sẽ về xem lại hồ sơ rồi quyết định. Nếu đồng ý nhận, chị sẽ bảo người của công ty liên hệ với em. Chào em.

Đợi Lan Phương xin phép rồi đóng cửa đi ra, chị Hương lấy trong ngăn bàn ra thêm hai tập hồ sơ nữa rồi giở đi giở lại.

* Bạn nữ đầu tiên thì hơi ảo tưởng sức mạnh, mới ra trường chưa biết trình độ đến đâu mà đã ra yêu sách về lương thưởng. Bạn nữ thứ hai thì thiếu tự tin quá, nói năng ấp ấp úng. Bạn nữ thứ ba thì có vẻ tự tin, cũng có vẻ chịu khó học hỏi, hơn nữa ngoại hình cũng dễ nhìn. Gái một con nhỉ, đúng là trông mòn con mắt. Tên là Lan Phương nhỉ, đã “Lan” còn ghép với “Phương”, hoa lan đi muôn phương. Chắc sẽ vất vả, bị vùi dập lắm đây.

***

Sau lần phỏng vấn ở công ty Thái Dương, Lan Phương cũng đi phỏng vấn thêm hai công ty khác nhưng thấy quy mô có vẻ nhỏ. Lan Phương cũng ấn tượng với tác phong chuyên nghiệp, phong cách ngăn nắp của nhân viên công ty Thái Dương, sự niềm nở nhiệt tình chàng trai có làn da rám nắng tên Phong và người phụ nữ xinh đẹp, quý phái tên Thanh Hương. Cô có linh cảm là công ty Thái Dương sẽ nhận mình vào làm, và đúng như vậy.

Một buổi sáng giữa tuần, đang dọn dẹp nhà cửa thì Thu Hương thấy có điện thoại hiện số lạ gọi đến.

* A lô, xin lỗi đây có phải số điện thoại chị Phương không?

* Vâng, đúng rồi.

* Em Phong đây, em ở Công ty Cổ phần đầu tư xây dựng Thái Dương. Công ty đồng ý nhận chị vào làm rồi. Em gọi cho chị để chuẩn bị, thứ hai tuần sau bắt đầu đi làm. Chị lưu số em vào nhé, cứ lưu em là Phong củi cũng được, mọi người hay gọi em thế.

* Cảm ơn em đã gọi báo. Hẹn gặp em thứ hai tuần sau ở công ty – Lan Phương bấm điện thoại lưu tên, mỉm cười thầm tủm tỉm với cái nick name ngộ nghĩnh: Phong củi, đúng là đen như thanh củi cháy. Làn da đen nên càng làm nổi bật nụ cười thân thiện tỏa nắng với hàm răng trắng bóc đều đặn, khá là gây ấn tượng cho người từng tiếp xúc. Mà anh chàng này hơi đen vì da rám nắng thôi chứ không phải kiểu đen xỉn bẩn bẩn.

Lan Phương không hề biết là anh chàng có biệt danh Phong củi không phải không phải là vì đen như củi mà vì ý nghĩa khác, cô mà biết thì chắc sẽ đỏ mặt lên mất.