Bà Thiếm Của Tôi – Truyện Siêu Hay ( Update Chap 152 )

Phần 78 : Soái Ca….

Lời tác giả:

Quí đọc giả đang ở vào nhửng chương cuối của phần 2…’Tiến nhập Quan trường’…Đây là giai đoạn chuyễn tiếp giới thiệu những nhân vật ‘đi cùng’ Soái ca Trần Đức trong phần 3 ‘Bình Bộ thanh vân’…

Trong phần 3…Trần Đức đã ‘trưỡng thành’ không muốn núp bóng Nancy và Phó Loan nữa…dĩ nhiên là các nàng vẫn là ‘quân sư’ trong sự nghiệp của Đức trên quan trường…và dưới sự phò tá cùa Đoàn Binh Mỹ Nử từng bước từng bước lên cao…

Đoạn đường đi sẽ có đấu tranh khốc liệt…sẻ còn nhiều …nhiều mỷ nữ khuất phục trước ‘dùi cui’ của Soái ca Trần Đức…

Bây giờ…vào truyện.Tiếp tục những đọan cuối của phần 2 nhé…

Lạt Ma

-“Nói chị nghe…cậu định làm gì với thẳng muốn chém rụng tay chân cậu vậy?nói nghe đi…hihi..chị đây không tin là cậu sẻ bỏ qua cho nó… hihi…đánh chết cũng không tin”…

Nancy nẳm gối đầu trên ngực Đức,bàn tay ‘nô đùa’ sục lên sục xuống nhè nhẹ con cặc đang cứng ngắt..sừng sững chĩa lên trần nhà…hai mắt Đức lim dim,gương mặt đầy vẻ hưỡng thụ …miệng cười chúm chím…

-Hihi..muốn biết lắm à? Vậy phải có biểu hiện mới được..

-“Quỷ quái…”Nancy cưởi ‘mắng’…trườn người xuống dưới cầm cặc ngậm vào…con cặc to bự dài ‘mất hút’ trong miệng nàng…

-“Wow”..Đức rên rỉ…cãm giác cặc chìm sâu vào một vùng không gian ấm áp thật dễ chịu…hứng tình,nó ngồi bật dậy…đẫy nàng nằm ngửa ra …bắt đầu dập nhè nhẹ rồi nhanh dần… nhanh dần…

Chỉ có Nancy mới chịu được khi nó nắc liên tục vào miệng nàng trong tư thế nầy…cặc Đức dài…nhưng cổ họng nàng sâu nên khi nó nhấn lút cán cũng không làm nàng khó chịu vì nghẹt thở…

Cã hai trời sanh một cặp…Trước đây lần nào Đức cũng đụ miệng nàng,trong thời gain gần đây,vì muốn mang thai nên nàng muốn nó vào ‘trong’…bây giờ nghe nói ‘bóng gió’…biết nó muốn chi rồi..thôi thì ‘cho’ nó hôm nay…

Đức được bật ‘đèn xanh’….tha hồ nắc vào miệng nàng… Nhưng biết mình có ‘nghĩa vụ’ chính trị..dập một hồi đã đời..ngừng…

“-Chuyện gì?sao không ra” Nancy thấy Đức ‘rút’ ra …ngạc nhiên hỏi.

“-‘Ra’ chứ..nhưng phãi nhớ nghĩa vụ chính trị.trước..hihi”…vừa nói vừa gát hai chân nàng lên hai bên vai …rà cặc tìm cữa đút vào…

“-Khoan đã… thích như vầy hơn..” Nancy ngồi lên úp mặt xuống nệm…chĩa mông về sau… nàng thích kiểu doggy

-“Bây giờ nói được rồi chứ?”nét mặt thõa mãn sau cơn động tình…giọng lười biếng Nancy hỏi…

-Ừm…là vầy…nếu có người muốn chơi ‘giang hồ’ thì mình cũng đáp lể theo kiểu giang hồ có phải không?hắc hắc …nó muốn đánh gãy tay,gãy chân mình thì mình đánh gãy tay chân hắn…đơn giãn là vậy đó…

“-Hahaha..thú vị..thú vị…”Nancy thích thú cười…

-Chị cũng đồng ý?

-Chuyện của cậu thì cậu tự làm…cần gíúp gì thì nói…

-“Không cần đâu…giãi quyết tên nầy chỉ là chuyện nhỏ thôi…bún tay một cái là xong”…Đức hách dịch ‘nổ’…

-Làm phách đi…nhớ đó…phải sạch sẻ gọn gàng…không bao giờ để lại cái đuôi…tránh người ta nắm thóp…

-Dỉ nhiên rồi…ừm…có chuyện nầy…muốn thương lượng một chút…hihi…biết nói sao đây…

-“Đừng làm bộ làm tịch…có gì nói đi…” Nancy lườm…tay lần xuống giửa hai đùi sờ bóp,cầm cặc sục nhè nhẹ…trong khi Đức khi thì bóp vú khi thì se đầu ti trêu đùa trên ngực nàng….

-Haha…Cám ơn trước nha…ừm…Đức cần vài người làm việc cho mình…giỏi như đám người Thu Tâm,Phương Anh vậy…

-“Không phải đã nói rồi sao?hôm đón ở phi trường đám người họ đã gọi cậu là ‘lảo bản’…không phãi là đùa đâu…chị giao họ cho cậu đấy…bọn người Thu Tâm cũng vậy…cậu trả lương mà…

…”-như vậy thì còn gì bằng…” Đức mừng rở.

-Còn nữa…nếu cậu …hihi…thấy hứng thú…cứ tự nhiên …chị không ngại đâu..hihihi.

-“Đừng đùa mà…chỉ là làm việc thôi …không có ý đó..” miệng thì nói vậy nhưng rất động tâm…nhìn đám mỷ nử bên cạnh Nancy…thằng đàn ông nào không nứng cặc thì thằng đó có vấn đề…

-“Cái gì đùa chứ? Suy nghỉ kỷ đi…nếu cậu có khả năng biến họ thật sự là người của cậu thì là chuyện tốt..chị không đùa đâu…cậu đã có nhiều …thêm nữa cũng có sao chứ…”Giọng Nancy nghiêm túc…không còn hihi haha nữa…

Đức sửng sốt..cái nầy..cái nầy…

-Yên chí đi…chị không ghen đâu…miễn là trong lòng cậu..địa vị của chị lúc nào cũng là số ‘1’…hiểu chưa?còn nữa…cậu còn nhớ đêm đó chúng ta nói gì không ?con của cậu càng nhiều thì càng tốt…khả năng thành sự càng cao …hihi…

Nancy hai mắt sáng ngời…nghe nàng cười nhưng nét mặt rất nghiêm túc…

-Tuy vậy…nhưng không phải muốn là được đâu à…

-Cái đó tùy vào bãn lãnh của cậu thôi…chuyện nầy…không ai giúp được …nhưng chị tin là cậu sẻ được mà…

-Hahaha…cái nầy coi như là khen ngợi có phải không?

“-Đừng làm phách…” Nancy bỉu môi…

-Có tin tức gì của tên Lý Gia Thành chưa”?coi bộ hắn cũng sắp ‘mãnh long quá giang’ rồi ha…

“-Sao hả?khẩn trương?sợ à?hihihi…không cần phải khẩn trương đâu…có chị đây…

“-Đừng xen vào…trong mọi tình huống..không được xen vào…chuyện của đàn ông…để đàn ông giãi quyết…” Đức nghiêm nghị…hai mắt sáng ngời…Nancy có lòng tốt..nhưng mình không thễ núp bóng nàng suốt đời được…phãi oanh oanh liệt liệt tự mình ‘đánh’ trận…đầu tiên là thằng Thọ kia…đem hắn ‘khai đao’…kế đến là thằng Lý Gia Thành gì đó…hắc hắc…muốn ‘mánh long quá giang’ à?bố mầy sẽ nhổ răng rồng,tứ chi …không phải…’ngủ’ chi của rồng bố sẻ chặt ba chi con à…

“-Không xen vào thì không xen vào…chị chỉ xen vào nếu cậu yêu cầu hihihi”…Nancy cười thích chí…

-Ừm…có một yêu cầu thôi…lúc đó…hihi..đừng xin xỏ cho ‘tình củ’ nha..vậy thôi…hắc hắc…

-“Cậu giết hắn..chị cũng không can thiệp đâu..yên chí đi…”Nancy lộ sắc giận…

-Giết người? A di đà phật…ông trời có đức hiếu sinh…hắc hắc…không nên làm vậy…thiệt là tội nghiệt đó.

-Sao nhân từ vậy?

-Nhân chi sơ tính bổn thiện mà..hắc hắc hắc…giết người thì quá tàn nhẩn…có nghe câu ‘sống không bằng chết chưa?’hắc hắc hắc…

-Phải như vậy chứ…Chị không nhìn lầm cậu..hihihi…hả..lại muốn..không …chị mệt rồi…qua Kiều Nga hay Kiều Chinh đi…cậu thiệt là…không phải là người mà…một lần nữa thôi nha…

-Ừm…một lần thì một lần…hahaha…cũng biết màu mè nửa ha…

‘Đồ quỷ cậu”…Nancy cười khúc khích…

….

Buổi sáng…với tư cách là ‘lảo bản’…lần đầu tiên Đức chủ trì một cuộc họp với binh đoàn mỹ nữ…không có Nancy,không có Kiều Chinh,cũng không có Kiều Nga…

Đức muốn vậy…từ nay sẽ là như vậy…chuyện gì cũng núp bóng đàn bà…còn ra thể thống gì?

-Các đại tỷ…hihi…nếu các đại tỷ đã chịu gọi Đức tui là ‘lảo bản’ thì…hôm nay chúng ta ngồi xuống chuyện trò một chút…Trừ ra Thu Tâm ở lại bên cạnh Nancy,Ngọc Như bên cạnh Kiều Nga,Mỷ Kiều lả Trưởng CA huyện Cờ đỏ…7 người còn lại…thân phận ngoài sáng của các chị sẽ là nhân viên của Đức lập công ty…làm gì…chức vụ gì sẽ có người sắp xếp …Các chị có vấn đề gì không?

-“lão bản…cậu nói tới thân phận trong tối đi…hihi…chị chỉ thích thú chuyện trong tối mà thôi…hihi…”Thu Hà ánh mắt lẵng lơ nhìn ‘lảo bản’ miệng cười chúm chím hoàn toàn trái ngược với hình ảnh lúc nàng rút súng ‘độp’ người mấy hôm trước…

-Thân phận trong tối là làm những chuyện trước đây ở trong quân đội không được làm…thí dụ như nghe lén,theo dõi,bắt cóc…dĩ nhiên đối tượng sẻ là bọn đại gian đại ác…không phải người tốt…điễm nầy các vị hãy tên tâm…thí dụ nha…một tên trưỡng phòng,hoặc Chủ tịch,hoặc Bí Thư ở căn nhà 20 tỷ…đi xe ‘Mẹc’(Mercedes)…các vị nghỉ sao?có vấn đề không?hắc hắc chúng ta sẽ ‘chôm’ tiền của hắn..đem về…

“-Hihi…cái nầy hợp ý bọn tôi đó lảo bản…ở trong quân đội thật bó tay bó chân không thoãi mái chút nào..ra ngoài tự do tự tại muốn làm gì thì làm…được đó..hihi…phân nhiệm vụ đi lảo bản”…Kim Chi hăng hái…hai mắt sáng ngời…

Đoàn binh mỷ nử nầy chính là những người không muốn bị ràng buộc bỡi những qui luật rườm rà vì vậy mà rời quân đội..nay có một cơ hội để thực hiện hoài bão….thữ hỏi họ làm sao không kích động cho được?

“-Khoan đã…còn nửa..tôi chưa nói hết…cách đây không lâu…chúng ta có tịch thu được 20 ki lô bột…bán được 700 ngàn mỷ kim…”

Lúc nầy…ngoài Phương Anh,Thu Tâm…thuộc nhóm những người cũ…Thu hà…Kim Chi đám người mới trợn mắt há mồm…tưởng là nghe lầm…

-Đây cũng là chuyện quan trọng nhất…mỗi năm có khoãng mấy trăm kí bột từ Miên chuyển vào Việt Nam…chúng chuyễn bấy nhiêu mình chụp bấy nhiêu…nhưng không hủy đi mà là bán qua lại Cao Miên…tiền bán được chuyển vào các tổ chức từ thiện…dỉ nhiên là chúng ta giử lại một phần cho việc điều hành rồi…

-Tốt…không cần phải nói nửa…I’m in….

Mai Thảo phấn khích hét lên…tiếp theo là tất cả điều phấn khích…Đức mừng rở…nhiệt tình của các mỷ nử nầy khiến cho cuộc họp đầu tiên vô cùng thuận lợi…nhớ tới lời Nancy nói tối hôm qua…nhìn các người đẹp đang xí xô xí xào trò chuyện…cặc trong quần cũng bắt đầu không ‘nên thân’…

-“Tiểu Soái ca…từ nay chị nhất định theo cậu…mạng của chị giao cho cậu…cậu muốn sao cũng được…hi hi có hiểu không?”Xuân Mai ánh mắt lẵng lơ ‘tống tình’ lộ liểu…áp sát người tới…bộ ngực như muốn nổ tung ra…Đức nuốt nước bọt…cố giử bình tỉnh…”được mà…sẻ xử từng người một..hihi”…

-Tốt..chuyện nầy một ngày khác chúng ta sẻ ngồi lại bàn kế hoạch cụ thể…hiện nay lảo bản tui có chuyện hơi cấp bách cần làm…các chị có ai quen biết Lý Gia Thành?

-Lỵ Gia Thành?là ai vậy?…mọi người nhao nhao hỏi…

-“Ở đây không ai biết Lý Gia Thaành là ai đâu ngoại trừ tôi…kỳ đi Hà nội vừa rồi…cũng là lần đầu tiên tôi gặp hắn…” Thu Tâm cười nói…

-Tốt..haha…người nào không biết hắn…tui cần người nầy…hihihi

-“Tôi thấy cậu giống ‘Soái ca’ hơn là ‘lảo bản’…hihi…” Thu Tâm cười nói…bỗng nhớ lại lời của Nancy nói lúc hai người ở khách sạn ngoài Hà nội…hai má nàng hồng lên…

***

Lúc Cờ đỏ náo loạn…Hiếu qua Vỉnh Long trốn tránh…rúc cục Hiếu đã nghỉ thông suốt… không phải là không nói giúp…mà là giúp không được…hắn đã tận sức…không thể trách hắn được…

Sáng nay Hiếu đến văn phòng sớm…Lập còn sớm hơn lãnh đạo…hai ngày nay lãnh đạo như là ‘bốc hơi’…Chánh văn phòng Thu Hoa như con gà điên khiến Lập hoãng sợ…hắn biết vì sao Hoa nổi giận nhưng phải làm ra vẻ ngây ngô giả ngu giả điếc…

-“Chủ tịch Hiếu…buổi sáng tốt lành…” đang lui cui lau bụi trên bàn mình,thấy Hiếu xuất hiện..Lập cúi chào…

-“Ừm..chào cậu…pha cho tôi ly cà phê…”Hiếu điềm nhiên như thường ngày…nói xong bước vào văn phòng…

-“Ay ui..Chủ tịch Hiếu…buổi sáng tốt lành…thì ra anh đã trở lại…tôi có chuyện muốn báo cáo công tác với anh”….Hoa không biết khi nào xuất hiện…giọng nói vô cùng ‘bất thiện’…Lập đang giả điếc..lại phải giả ngu…nhìn Hoa cười :”Chánh văn phòng Hoa…chào chị…em pha cho chị ly trà…”

-“Có gì vào văn phòng rồi nói…”Hiếu nhìn Hoa hất hàm…quay sang Lập nói” pha cho tôi ly cà phê…cho chánh văn phòng Hoa ly trà nóng…

“Chịu về rồi sao? Tôi còn tưởng anh trốn luôn không về chứ”…Lập vừa đặt hai tách trà và cà phê lên bàn,lui ra ngoài Hoa liền hằn hộc…

-“Cô còn dám nói sao? Chuyện tôi tốn công sắp xếp coi như thành đến 90 phần trăm rồi…tôi đã dặn rồi..đừng có nói ra…ai dè chưa gì mọi người đều biết…Tỉnh ủy không hài lòng…lãnh đạo của tôi nổi giận…cô muốn tôi phải làm sao?”Hiếu nói như hét…hắn tự khâm phục mình thông minh lanh lẹ tìm được cái mủ chụp thẵng lên đầu của Hoa…

Hoa sửng sốt…nghỉ lại thấy vô cùng có lý…gần cả tuần lể…có tin đồn là nàng và tên Toàn được đề bạt…lúc đó nàng còn thầm khen Toàn khôn ngoan đã phát ra tin đồn…đây là đòn ‘độc’ để ép Hiếu vào chuyện đã rồi..xem ra chính là vì vậy mà hư chuyện…cơn giận xông lên…”thằng khốn nạn Toàn kia…mầy sẻ biết tay bà…”

-Vậy…vậy…

“-Vậy cái gì?em có biết vì chuyện nầy mà anh bị lãnh đạo ‘dủa’ thê thãm không?bao nhiêu uy tín bị em làm mất hết…bây giờ em muốn sao?”Thấy Hoa bắt đầu nao núng trước đòn ‘chụp mủ’ của mình…Hiếu đắc ý làm tới…

-“Xin..xin lổi…” Hoa lí nhí…

-“Lổi phải gì…anh không tính toán với em…lần nầy coi như là rút kinh nghiệm đi…lần tới anh không muốn như vầy nữa..em nghe rỏ chưa?thôi em ra ngoài đi…” Thấy Hoa đã mười phần tin tưỡng…Hiếu đắc ý…bóc phét đem ‘lần tới’ ra dụ dổ…

Hoa nghe hai tiếng ‘lần tới’ hai mắt liền sáng lên…như vậy coi như lần nầy thất bại..còn có lần tới mà…

-Đừng giận mà…hay là tối nay tới nhà …em làm vài món…

“-Ăn thịt rồng cũng không ngon”…Hiếu đắc ý…làm bộ màu mè…

-“Như vẩy thì sao?” Hoa ngồi xuống trước háng Hiếu..kéo phẹc mơ tuya quần hắn xuống..thò tay vào trong kéo cặc hắn ra ngoài…sốc sốc vài cái..cặc Hiếu sừng sộ ngõng lên…nàng há miệng ngậm vào…

“-Vậy thì tha cho em..anh nói trước nha…lần tới muốn thành công phãi kín miệng đó”…Hiếu vừa nói vừa di chuyễn mông tới lui…không nghe Hoa nói gì..chỉ thấy nàng gật đầu lia chia…khó mà biết được nàng đang gật đầu vì bú cặc hay vì hiểu lời Hiếu vừa nói…

***

Thọ thỉnh thoãng liếc nhìn về phía Đức đang đàn tập cho đám mỷ nử Yến,Tâm Đoan,Thụy Vủ,Tuyết Vân hát mà căm giận…Càng thấy Đức được mỷ nử vây quanh…Thọ càng ghen ghét…”Đụ má…tốn 300 triệu oan mạng…cọng tóc của thằng khốn nạn nầy cũng không rụng được…Thọ uất hận…phía bên kia…’thằng khốn nạn’ càng lúc càng quá đáng…nói nói cười cười với Tú Nhi khiến Thọ điên tiết lên…

Hắn không biết rằng mọi cử chỉ hành động của hắn Đức đều không bỏ xót,Thọ từng chút từng chú lọt vào cái bẫy do Đức giăng ra……Đức đang làm cho mọi người biết là thằngThọ nầy ghét mình…như vậy kế hoạch mới hoàn hảo…có ghét mình mới chụp mủ cho mình…hắc hắc…Đức thầm đắc ý…

-“Tâm Đoan…em ca rất có giọng…nhưng cái bãn ‘Đừng xa em đêm nay’ em hát hơi thiếu thiếu cái gì ấy…” Đức trầm ngâm ‘suy nghỉ’…

-Thiếu..thiếu cái gì?Tâm Đoan ngây ngô hỏi…hai má hơi hồng hồng…rất đáng yêu…

-“Anh biết thiếu cái gì rồi…là cái ‘tâm’ của bài nhạc…” Đức nghiêm túc nói…

-“cái ‘tâm’?” Không những Tâm Đoan mà cã bọn Yến,Thụy Vủ,Tuyết Vân…hai mắt đều mở tròn xoe…

-Đúng rồi..cái ‘tâm’ chính là linh hồn của bài nhạc…Tâm Đoan…em có người yêu chưa?

-Hihihi…cả bọn con gái cười phá lên…Tâm Đoan mặt đỏ bừng…

-Cười cái gì chứ?nhưng thấy các cô cười như vậy..Tâm Đoan mắc cở như vậy..hihi…biết chắc là chưa có bạn trai rồi…hèn chi…

-“Hèn chi cái gì” Tú nhi cười hỏi…

-“Thiếu tình cãm…ừm..tại vì chưa yêu nên chưa có tình cãm…như vầy đi..Tâm Đoan…khi em hát..em cứ nhìn anh…giả bộ iêu anh…van nài anh ở lại với em đêm nay…được không?” Đức ‘ngây thơ’ đề nghị…

-Hihihi…cã bọn con gái không nhịn được một lần nữa phá lên cười rủ rượi…

-“Tôi thấy anh quá đáng rồi đó…” Thọ đứng lên…bước về nơi Đức và đám con gái cách đó không xa hằn hộc quát…

-“Chuyện gì?có liên quan tới anh sao?anh tới đây làm gì?cút ngay đi…chỗ nầy tôi đang tập dợt cho các cô…không liên quan tới anh…Tú Nhi…bạn trai cô hả?kêu hắn cút đi..” Đức bỉu môi…khinh thường…

-“Mầy…” Thọ tức muốn hôn mê bất tỉnh…

-“Anh Thọ…chổ nầy không hoan nghênh anh…anh đi về đi…từ nay đừng tới nữa” Tú Nhi hét…nàng thật tức giận…một phần vì tên Thọ nầy không biết điều…phần lớn vì Đức dám nói tên nầy là bạn trai của nàng…thật đáng giận mà…Tú Nhi nàng trong mắt hắn tệ vậy sao?người như tên Thọ là bạn trai?

-“Mầy…mầy nhớ kỷ hôm nay..tao sẻ không tha cho mầy…” Thọ hung hăng đi ra về…

-Hahaha…hết chuyện rồi…chúng ta tiếp tục..Tâm Đoan…tạm thời coi anh là người yêu ha..hihihi

-“Lưu manh”…Tú Nhi thầm mắng…

Thọ đang muốn giết người cho hả giận…ngay lúc đó di động reo lên…hắn nhìn màn hình…lữa giận vơi đi quá nửa…

-Hello..sweatheart…ổng đi rồi à?sao gọi anh sớm vậy?nhớ anh à?hắc hắc…

-“Anh còn nói nữa..tới liền đi…”giọng người con gái ỏng ẹo vang lên…

-Được được…tới liền…tôi đa 10 phút anh sẻ có mặt…

Chiếc Mercedes Benz S500 Cabriolet vội vã phóng nhanh trên đường Nguyển văn Cừ…Thọ không hề để ý phía sau có chiếc Honda hai bánh bám sát…

Lê Đức Long có nằm mơ cũng không ngờ lảo vừa ra khỏi nhà con bồ nhí chưa được 1 giờ…thằng con lảo liền tới nhà…cùng con bổ nhí của lảo đụ…

Liễu năm nay mới 15 nhưng rất sành đời nhất là những màn đụ đéo bú liếm…được Long bao nuôi từ hai năm nay…lúc nàng mới 13…Long thích gái trẻ,càng trẻ càng tốt…nàng được Long ‘huấn luyện’ để phục vụ sở thích ấu dâm của lảo…

Long là cáo già quỷ quyệt…biết quan hệ với gái vị thành niên là phạm pháp nên lảo rất khôn ngoan…không đụ dạo nay em nầy,mai em khác…vì vậy bao nuôi Liểu từ hai năm nay…Liễu cũng là người Đà Nẵng…khi Long được điều vào Cần Thơ..lảo đem nàng theo…lảo mua căn chung cư khu cao cấp làm nơi ‘kim ốc tàng kiều’…mỗi tuần Long tới với Liễu tối đa là ba lần…

Người ta nói chồng già vợ trẻ là tiên…vợ già chồng trẻ là duyên ba đời…chỉ đúng có một nữa…

Vợ già thèm đụ…gặp ông chồng trẻ sung sức dĩ nhiên là sướng rồi…nhưng chồng già vợ trẻ thì trớt quớt…ông già không thể nào thỏa mãn con vợ trẻ sung sức…

Liễu từ tuổi 13 đã biết mùi cặc…Long huấn luyện nàng bú liếm để thõa mãn lảo…khi nàng rành sáu câu thì Long không thõa mãn được nàng…thế là có dịp cho Thọ nhãy vào ‘giúp’ cha…

Thế đấy…khi thằng cha đụ không xong…chưa sướng lồn thì Liểu réo thằng con…Thọ tạm quên hận thù…miệt mài ôm vợ trẻ của ông già mình đụ…

***

Lúc nầy Lý Bình cãm thấy như bị sao quã tạ chiếu tướng…làm chuyện gì cũng không được suông sẻ…chuyện gài Thúy Ái cho Giám đốc Duệ đụ bị đổ bể khiến Thúy Ái tuyên bố tuyệt giao,cắt đứt quan hệ…và cũng vì vậy Duệ bị cách chức…

Trước khi xãy ra chuyện,nhờ vào tiếng tăm của Lại Đức Quang…trong giới quan trường,uy vọng của Lý Bình tại quận Ô môn có thể nói là tàm tạm…chỉ cần hắn lập được thành tích thì coi như vững vàng tiến lên…

Cũng như bao nhiêu người khác,Lý Bình cũng có rất nhiều tham vọng…người có tham vọng là chuyện bình thường,có tham vọng mới có tiến bộ…tiếc là Lý Bình có tâm địa bất chính không thích đi con đường đàng hoàng… hắn thích đi đường tắt… dùng thủ đoạn để đạt được mục đích chính vì vậy hắn bán vợ cầu vinh…

Thật ra nói Lý Bình ‘bán vợ cầu vinh’ cũng không đúng lắm…hắn và Thúy Ái chưa cưới nhau…hơn nữa,ngoài chuyện cầm tay,hôn hít thỉnh thoãng bóp vú đã là cực hạn …hắn chưa đụ được nàng…ngay cã lồn nàng có lông hay không hắn cũng không biết..vì chưa sờ qua…Thúy Ái rất mẩu mực…chưa cưới nhau thì không cho chuyện đó …

Sau khi được đề bạt làm Chủ tịch quận Ô môn…tâm lý Lý Bình biến đổi một cách nhanh chóng…cãm thấy Thúy Ái không xứng với hắn và nhất là không giúp được gì trên con đường sự nghiệp của hắn…Lý Bình muốn dựa dẫm vào phe cánh của Chủ tịch Phong nên không ngần ngại hiến Thúy Ái…cho Duệ đụ.

Nhưng chuyện bất thành…không biết thì không nói…người biết chuyện âm thầm khinh bỉ…uy tín Lý Bình như cục cức trôi sông…hiện nay hắn phải tạm thời dựa vào nhân vật lảo làng…Tấn Phó Chủ tịch quận để khai triển công tác…mục đích là để ‘sống còn’… xem ra hiện nay đây là cách duy nhất…

Nhưng Lý Bình không cam lòng…hắn là Chủ tịch quận…phải ‘dựa thế’ Phó Chủ tịch hay sao? Lý Bình tự hào là Thạc sỉ kinh tế học…là người trí thức…Tấn là người văn hóa kém nếu không nói là vô học..lảo so với Lý Bình không cùng đẵng cấp…như vậy tại sao Lý Bình phãi ‘dựa hơi’ lảo?

Vì vậy Lý Bình nóng lòng tìm cửa đột phá……hắn nghỉ nếu được làm rể của Huỳnh Tuấn Anh….với tài lực của cha vợ…quan thương cấu kết,cã đôi bên cùng có lợi…con đường làm quan của hắn sẻ vô cùng thuận lợi… và hắn quyết tâm hơn bao giờ hết phải cua được Tâm Đoan.

Ngay lúc nầy…di động trên bàn reo lên..Lý Bình vội vã bắt máy…

-Lực à..sao rồi?Lý Bình có vẻ nóng lòng…đường dây vừa thông…hấp tấp hỏi…

-“Dạ…Chủ tịch… tôi thấy cã gia đình họ vừa vào trong nhà hàng Tri kỷ … ”Lực đáp…

-“Họ đi ăn đồ Hàn quốc ở phường Cái Khế à?”.Lý Bình biết nơi nầy…đó là nhà hàng ẩm thực Hàn quốc…

-“Dạ phải…” Bên kia đường dây Lực lể phép thưa…

-“Làm tốt lắm…được rồi..cậu về đi…hết chuyện của cậu rồi…cuối tuần đi chơi cho vui vẻ đi…”Lý Bình nói xong cúp máy vội vã đi vào phòng vệ sinh rửa mặt…’tân trang’ hình tượng…

Lực cũng đang bất an…không biết lảnh đạo mình đang muốn làm gì…thật là khó hiểu…tại sao muốn mình theo dõi hành tung của gia đình Huỳnh đại gia chứ?nhưng đây không phải là chuyện Lực quan tâm…lảnh đạo làm chuyện gì chắc cũng có mục đích của lảnh đạo…

Lo lót 1 trăm triệu mới được tuyển làm thư ký cho Lý Bình…Lực hy vọng lãnh đạo có thể làm ra thành tích…nước lên thì thuyền lên…hai ba ngày nay,Lực có nghe người ta nói lãnh đạo mình rất bỉ ổi…Lực cười..có lãnh đạo nào lại không bỉ ổi?không bỉ ổi thì không phải là lãnh đạo…cái mà Lực quan tâm chính là lãnh đạo mình ‘ăn nên làm ra’…có như vậy sau nầy Lực mới có thể xuống tuyến dưới làm Bí thư hay Chủ tịch xã…

Cứ chiều thứ Sáu, Huỳnh Tuấn Anh nhất định phãi cùng cã gia đình đi ra ngoài ăn uống,vui chơi…Hôm nay Tâm Đoan muốn ăn đồ xứ Hàn…nuông chìu con gái,Ngọc Trinh hưởng ứng…thế là cã nhà đi đến nhà hàng Tri Kỷ…

-“Sao hả?mấy đứa lúc nầy làm văn nghệ văn gừng gì đó…tới đâu rồi” Tuấn Anh cười nhìn Tâm Đoan hỏi…lảo biết đứa con gái nầy chưa từng làm việc gì đến nơi đến chốn…việc gì cũng nhiệt tình một vài ngày …

-“Là văn nghệ từ thiện chứ văn nghệ văn gừng cái gì…ba thiệt là sao nói khó nghe như vậy” Tâm Đoan ‘hung hăng’ trợn mắt nhìn Tuấn Anh tỏ vẻ ‘bất mãn’…

-“Được ..được..là văn nghệ từ thiện…ừm…em à…tới lúc đó phãi ủng hộ con gái nhà mình…quyên nhiều một chút…hahaha”Tuấn Anh nhìn vợ nháy mắt…

-“Chuyện gì chứ?anh hai và anh bà cũng có phần đó…”Tâm Đoan ‘kháng nghị’…

“-Vậy sao?hai con cũng góp phần náo nhiệt à?”Ngọc Trinh ngạc nhiên…

-Có…còn nhiệt tình hơn ai hết…anh hai ,anh ba đang muốn lấy lòng …

-Ê…ê….con nhỏ nầy…nhiều chuyện ha…có đồ thì ăn đi…sao xí xọn vậy?Tuấn Hào cười ‘mắng’ em gái…hai anh em đang ‘phải lòng’ hai người đẹp trong đội văn nghệ…hai nàng kia cũng ‘chịu đèn’ lắm…vì vậy cả hai rất siêng năng đi tập dợt…

-“Thiệt?vậy là tốt…kiếm hôm nào mời họ tới nhà ăn cơm”…Ngọc Trinh nghe hai đứa con trai có bạn gái lấy làm phấn khởi…

“-hihi.coi bộ má thèm cô dâu lắm rồi…” Tâm Đoan cười rủ rượi…

“-Còn con thì sao?đã có bạn trai chưa?coi bộ cũng không còn nhỏ đâu…” Tuấn Anh trêu con gái…

“-Hahaha…” Tuấn Hào..Tuấn Kiệt được dịp cười to lên hơn bao giờ hết…không khí bữa cơm gia đình vô cùng náo nhiệt…

Ngay lúc nầy có tiếng nói ‘mừng rở’ vang lên…

-Thương gia Huỳnh…không ngờ lại gặp ông ở đây…thật là trùng hợp…

-“Ah…Chủ tịch quận…cậu cũng tới đây ăn tối à?” Tuấn Anh niềm nở đứng lên chào theo lể tiết…đinh ninh là Lý Bình cũng như lảo…cùng người nhà đến đây…

-“Đứng vậy..tôi thích đồ nướng Hàn quốc nên thỉnh thoãng cũng tới đây…hihi..à..đây là…”Lý Bình nhìn Ngọc Trinh rồi nhìn Tuấn Anh…chờ giới thiệu…

-“À…em à..đây là Lý Bình…Chủ tịch Quận Ô môn nhà mình…À…Bình Chủ tịch …xin được giới thiệu với cậu..đây là Ngọc Trinh…bà xã tôi…còn đây là các con tôi..Tuấn Hào…Tuấn Kiệt và Tâm Đoan…

-“Xin chào…xin chào…xin chào”…Tâm Đoan lí nhí cùng với hai anh chào Lý Bình…theo lể tiết.

Sau vụ Tuấn Kiệt…nhà cả gia đình Tuấn Anh không ‘mặn mà’ giao thiệp với đám cao tầng cán bộ lắm…trừ khi là bất đắc dỉ…đối với Trần Đức thì lại khác…đã giúp Tuấn Kiệt lại không vòi vĩnh,đòi hỏi gì…

Thấy Lý Bình sau khi chào hỏi..vẫn còn đứng xớ rớ…Tuấn Anh ngạc nhiên:

-Chủ tịch huyện..người nhà của cậu sao không thấy?

-“Haha..tôi thường đến đây một mình…người nhà tôi ở tận Cà mau”..

.Lý Bình được dịp gián tiếp ‘nói’ ra lý lịch…ngầm gián tiếp nói hắn độc thân chưa có bạn gái,vợ con…nếu không sao lại chiều cuối tuần người trẻ tuổi lại ‘cu ky’ một mình đi ăn tối?đây là kịch bản trong đầu của hắn…Và như vậy sẻ có hai trường hợp xãy ra….

Thứ nhất Huỳnh Tuấn Anh thấy hắn cu ky một mình sẻ chụp lấy cơ hội mời hắn ngồi xuống giao lưu…có ‘giao tình’ với Chủ tịch huyện là chuyện ai cũng mong muốn mà…

Thứ hai có thể Huỳnh Tuấn Anh e ngại sợ hắn nghỉ ông ‘trèo cao’…cũng là lẻ thường…trong trường hợp nầy hắn sẻ chủ động ngồi xuống cùng gia đình ông giao lưu…

‘Đường nào cũng tới La Mả’…Lý Bình sẻ có dịp ngồi xuống trò chuyện…Huỳnh Tuấn Anh có lẻ nào không thấy đây là cơ hội để có được Lý Bình…Chủ tịch quận là con rể?còn ai xứng hơn Lý Bình hắn chứ?

Lý Bình nắm chắc trong tay…đây là một ‘bước đi’ tuyệt diệu…

Nhưng người tính không bằng trời tính…vận số Lý Bình đen như mõm chó…

Tâm Đoan và Thúy Ái tuy không phải là bạn nhưng cã hai cùng học đại học Cần Thơ…chuyện của Thúy Ái…Tâm Đoan cũng nghe ít nhiều… nàng không biết Chủ tịch quận Ô môn là ai…nhưng trong lòng rất phản cãm,khinh bỉ…bỡi vậy khi nghe Tuấn Anh giới thiệu ‘Chủ tịch quận Ô môn’…Tâm Đoan miển cưởng chào theo phép lịch sự…trong lòng vô cùng chán ghét…

-“Ba à…con cãm thấy không được khoẻ…con muốn về trước…” Tâm Đoan ‘nhăn nhó’ nói…

Tuấn Anh liếc nhìn vợ và hai đứa con trai…lảo làm gì không hiểu ý Tâm Đoan..đứa con gái nầy ghét,không ưa ai liền hiển lộ ra mặt…

-“vậy à…thôi được…chúng ta cùng về..”quay qua Lý Bình…Tuấn Anh cười xã giao:”thật ngại quá..ngày khác sẻ có dịp cùng uống vài ly với Chủ tịch quận…hôm nay coi bộ không được rồi…”

“-haha..không sao…vậy để khi khác”…Lý Bình ngoài cười lòng không cười…nheo mắt nhìn gia đình Tuấn Anh rời nhà hàng…không biết hắn đang nghỉ gì…

“-em hình như không ưa hắn ta… Chuyện gì vậy? Nói nghe …” Tuấn Anh vừa lái xe..nhin em gái trong kiếng chiếu hậu cười hỏi…

“-Ừm..phải đó…thấy cậu ta cũng lịch sự lể phép…trẻ tuổi như vậy mà đã là Chủ tịch quận rồi…”Ngọc Trinh khen…

Tâm Đoan sa sầm nét mặt:

-Đừng để vẻ bề ngoài của hắn lừa gạt…hắn là…là người xấu đó…

-“Con biết cậu ta sao?xãy ra chuyện gì”Tuấn Anh hỏi con gái…

-“Con biết vợ sắp cưới của hắn thôi…”…Tâm Đoan nói những gì nàng nghe được…

-“Hạng người nầy..tốt nhất đừng nên tiếp xúc nhiều…”Ngọc Trinh nghe tâm Đoan nói…nét mặt vô cùng bất mãn…

“-Thật ra anh cũng có nghe sơ sơ…người nầy tâm địa gian xão…đúng là không nên tiếp xúc nhiều…” Tuấn Anh gật đầu…

“-Ba..theo con thấy…hắn không phải tình cờ gặp mình đâu”…Tuấn Hào trầm ngâm một chút rồi nói…

“-Con cũng thấy vậy…hắn là Chủ tịch quận…đi ăn cơm mình chiều thứ Sáu?có đánh chết con cũng không tin”…Tuấn Kiệt phụ họa…

“-Ừm…hắn hình như muốn tiếp cận nhà mình…hắn muốn gì đây?…”

Ngọc Trinh dường như nghỉ điều gì..nhìn chồng..cả hai cùng lúc liếc nhìn Tâm Đoan…

***